Cuộc Đời Đức Phật: Hành Trình Từ Hoàng Tử Đến Ánh Sáng Giác Ngộ (Phần 1)

Mở Đầu

Câu chuyện về cuộc đời đức phật không chỉ là một đề tài tôn giáo, mà còn là một bản sử ca về hành trình tìm kiếm chân lý của một con người. Từ một hoàng tử sống trong nhung lụa, hưởng mọi vinh hoa phú quý, đến một vị thầy vĩ đại của nhân loại, cuộc đời đức phật là minh chứng hùng hồn cho khát vọng giải thoát và lòng từ bi vô lượng. Phần đầu tiên của chuỗi hành trình này đưa chúng ta về với cội nguồn: nơi vị hoàng tử Siddhartha (Sĩ Đạt Ta) chào đời, lớn lên, và những trải nghiệm đầu tiên đã gieo mầm cho tư tưởng giác ngộ sau này. Đây là nền tảng để hiểu rõ hơn về con người thật sau danh hiệu “Phật” – một con người bằng xương bằng thịt, với những trăn trở, day dứt trước nỗi khổ đau của kiếp nhân sinh.

Hoàng Tử Siddhartha Ra Đời: Một Sinh Linh Mang Số Phận Đặc Biệt

Bối Cảnh Gia Đình và Vương Quốc

Hoàng tử Siddhartha, vị Phật tương lai, ra đời cách đây hơn 2500 năm trong một gia đình thuộc giai cấp chiến sĩ (Sát-đế lợi) quyền quý của Ấn Độ cổ đại. Phụ vương của ngài là vua Tịnh Phạn (Suddhodana), vị thủ lĩnh uy nghiêm và được kính trọng của bộ tộc Thích Ca (Sakya). Mẫu hậu là hoàng hậu Ma Da (Mahā Māyā), một người phụ nữ xinh đẹp, thông minh và đức hạnh vẹn toàn. Họ trị vì tại vương quốc nhỏ Kapilavatthu (Ca Tỳ La Vệ), một thành phố cổ nằm dưới những rặng núi hùng vĩ thuộc dãy Himalaya. Cung điện của họ là một công trình nguy nga, tráng lệ, là biểu tượng của quyền lực và sự thịnh vượng. Dưới sự cai trị khôn khéo của vua Tịnh Phạn, đất nước an lành, nhân dân ấm no, thái bình.

Sự Kiện Linh Thiêng tại Vườn Lâm Tỳ Ni

Sau nhiều năm chung sống hạnh phúc nhưng chưa có con, một điềm báo đặc biệt đã đến với hoàng hậu Ma Da. Bà mơ thấy một con voi trắng sáu ngà từ trên trời bay xuống, chui vào hông bên phải của bà. Các nhà chiêm tinh解读 rằng đây là điềm lành, báo hiệu bà sẽ mang thai và sinh ra một bậc nhân vật phi phàm. Quả nhiên, không lâu sau, hoàng hậu mang thai. Vào ngày trăng tròn tháng Năm (tháng Vesak), khi thai kỳ đã đầy đủ, hoàng hậu trở về quê nhà để sinh nở. Dọc đường, bà dừng chân tại vườn Lâm Tỳ Ni (Lumbini), một khu vườn xanh mát và thanh bình. Chính tại nơi đây, dưới gốc cây vô ưu đang đơm hoa, hoàng hậu Ma Da đã hạ sinh hoàng tử Siddhartha. Theo truyền thuyết, khi ngài chào đời, trời đất rung động, hoa sen nở rộ, và có chín dòng nước thơm tuôn ra từ hư không để tắm gội cho vị tân hoàng tử. Ngài bước bảy bước, mỗi bước chân là một đóa sen sen nở, rồi chỉ tay lên trời, chỉ tay xuống đất và tuyên bố: “Trên trời dưới đất, chỉ có ta là tôn quý nhất”. Câu nói này không phải là sự ngạo mạn, mà là lời khẳng định về phẩm chất giác ngộ cao cả mà ngài mang đến cho cõi đời.

Cái Chết Đau Thương và Sự Nuôi Dưỡng Bằng Tình Mẫu Tử Thứ Hai

Niềm vui chào đón hoàng tử còn chưa kịp tạnh, thì bi kịch ập đến. Chỉ hai ngày sau khi hoàng tử được đặt tên là Siddhartha (nghĩa là “người đạt được mọi ước nguyện”), hoàng hậu Ma Da từ trần. Cái chết của bà để lại nỗi đau mất mát to lớn cho vua Tịnh Phạn và cả hoàng tộc. Vua vô cùng đau buồn, nhưng nỗi lo lắng còn lớn hơn nỗi đau. Bởi trước đó, năm vị đạo sĩ thông thái đã tiên đoán rằng, vị hoàng tử này sau này sẽ nhìn thấy bốn hình ảnh: người già, người bệnh, người chết và một vị sa môn. Khi chứng kiến bốn khổ cảnh ấy, ngài sẽ từ bỏ cung vàng điện ngọc để đi tìm chân lý giải thoát, chứ không kế thừa ngôi vị quốc vương. Sợ rằng lời tiên tri sẽ thành hiện thực, vua Tịnh Phạn đã quyết tâm che chắn cho con trai bằng một cuộc sống xa hoa, an lạc, không một chút khổ đau.

Sau khi hoàng hậu qua đời, người em gái của bà, hoàng hậu Ba Thoại (Pajāpatī Gotamī), trở thành hoàng hậu chính cung và chính là người đã nuôi dưỡng hoàng tử Siddhartha khôn lớn. Bà chăm sóc ngài bằng tất cả tình yêu thương như chính con ruột của mình. Dưới vòng tay yêu thương ấy, hoàng tử Siddhartha lớn lên khỏe mạnh, thông minh và nhân hậu.

Những Năm Tháng Tuổi Thơ: Hình Dung Một Hoàng Tử Phi Thường

Tài Năng và Đức Hạnh Vượt Trội

Hoàng tử Siddhartha không chỉ có ngoại hình tuấn tú, mà còn là một thiếu niên thông minh tuyệt đỉnh. Việc học hành đối với ngài là một niềm vui, ngài tiếp thu nhanh chóng và luôn đứng đầu trong các lớp học. Không chỉ giỏi văn chương, ngài còn xuất sắc trong các môn võ nghệ và thể thao, là người chiến thắng trong mọi cuộc thi tài. Dù là con trai của đức vua, sống trong nhung lụa, nhưng hoàng tử không hề kiêu căng, ngạo mạn. Ngài luôn đối xử tử tế, lễ phép với mọi người, từ các quan lại trong triều đến những người hầu hạ thấp kém. Tính cách ôn hòa, nhân hậu của ngài khiến ai nấy đều mến phục và kính yêu.

Lòng Từ Bi Sớm Nảy Nở

Phần 6: Cuộc Đời Đức Phật Thích Ca Trong Quá Trình Giáo Hóa
Phần 6: Cuộc Đời Đức Phật Thích Ca Trong Quá Trình Giáo Hóa

Điều làm nên sự khác biệt lớn nhất ở hoàng tử Siddhartha chính là lòng từ bi bẩm sinh. Ngài quan niệm rằng mọi sinh linh, từ con người, súc vật đến các loài chúng sinh khác, ai cũng mong muốn được hạnh phúc, ai cũng sợ hãi đau khổ. Vì vậy, ngài luôn sống với tâm niệm không làm hại ai, và sẵn sàng giúp đỡ bất kỳ ai gặp khó khăn. Ngài yêu quý động vật, luôn quan sát và chăm sóc cho ngựa yêu của mình cũng như các loài vật khác trong hoàng cung. Ngài không bao giờ vô cảm trước nỗi đau của người khác, dù đó là một chuyện nhỏ nhặt.

Hoàng Tử Bảo Vệ Sự Sống: Câu Chuyện Cứu Rắn và Thiên Nga

Tấm lòng nhân ái của ngài thể hiện rõ nét qua hai câu chuyện tiêu biểu thời thơ ấu.

Câu chuyện 1: Cứu con rắn khỏi roi đánh. Một hôm, hoàng tử nhìn thấy một đứa trẻ trong thành dùng gậy đánh một con rắn. Không do dự, ngài lập tức can ngăn và bảo đứa trẻ dừng tay, giải thích rằng làm hại sinh vật là điều không nên làm. Hành động nhỏ bé ấy là minh chứng cho sự nhạy cảm và lòng dũng cảm của ngài khi đứng ra bênh vực kẻ yếu đuối.

Câu chuyện 2: Cứu con thiên nga bị bắn. Trong một lần chơi đùa cùng các bạn trong vườn thượng uyển, hoàng tử chứng kiến em họ của mình, hoàng tử Đề Bà Đạt Đa (Devadatta), dùng cung tên bắn trúng một con thiên nga. Con chim rơi xuống, cánh bị thương, nằm rên rỉ trong đau đớn. Trái tim nhân hậu của Siddhartha không thể làm ngơ. Ngài nhẹ nhàng bế con thiên nga lên, chăm sóc, băng bó vết thương và ngày ngày đưa thức ăn, nước uống. Khi con thiên nga đã hồi phục hoàn toàn, ngài mở lòng bàn tay, để nó tự do bay về bầu trời xanh thẳm. Hành động này không chỉ thể hiện lòng từ bi mà còn là sự dũng cảm đứng về phía sự sống, chống lại bạo lực, dù người gây hại chính là người thân của ngài.

Lễ Cày Ruộng Và Bài Học Đầu Tiên Về Nỗi Khổ

Buổi Lễ Cày Ruộng Năm ấy

Một trong những sự kiện then chốt đánh dấu bước chuyển biến trong tâm thức của hoàng tử Siddhartha là buổi lễ cày ruộng (Lễ Hạ Điền). Đây là một nghi lễ nông nghiệp truyền thống được tổ chức hàng năm nhằm cầu mong mùa màng bội thu. Vua Tịnh Phạn muốn cho con trai tham dự lễ hội này để hiểu thêm về đời sống của nhân dân và chuẩn bị tâm thế cho việc cai trị đất nước sau này.

Buổi lễ diễn ra tưng bừng, náo nhiệt. Vua Tịnh Phạn đích thân dẫn đầu, điều khiển đôi bò mộng lực lưỡng đi cày những luống cày thẳng tắp. Tiếng nhạc, tiếng reo hò vang dội cả một góc trời. Mọi người đều hân hoan, reo mừng trước khung cảnh lao động đầy sức sống.

Hoàng Tử Ngồi Dưới Gốc Cây Hồng Táo và Sự Thức Tỉnh

Trong khi mọi người đang chìm đắm trong niềm vui lễ hội, hoàng tử Siddhartha lại tìm một chỗ yên tĩnh dưới gốc cây hồng táo (cây tất đế lỵ). Ngài ngồi xuống, lặng lẽ quan sát. Dần dần, ánh mắt ngài không còn dừng lại ở những hình ảnh rộn ràng bên ngoài, mà hướng sâu vào bản chất của những gì đang diễn ra.

Điều đầu tiên ngài để ý thấy là những con bò kéo cày. Chúng phải dồn hết sức lực để kéo chiếc cày nặng nề lê trên mảnh đất cứng. Hơi thở của chúng phì phò, mồ hôi tuôn rơi. Dù đám đông reo hò, cổ vũ, nhưng trên đôi mắt của những con vật ấy là ánh nhìn mệt mỏi, cam chịu. Chúng không hề có chút vui sướng nào trong công việc vất vả ấy. Hoàng tử chợt nhận ra, niềm vui của con người được xây dựng trên mồ hôi và sự vất vả của những sinh linh khác.

Cảnh Tượng “Ăn Thịt Đồng Loại” Và Nhận Thức Về Vòng Luân Hồi Khổ Đau

Sau khi nhìn thấy nỗi vất vả của bò cày, hoàng tử tiếp tục quan sát những sinh vật nhỏ bé hơn. Ngài nhìn thấy một con thằn lằn đang tha thẩn kiếm ăn, bất chợt nó tóm được một con kiến. Tưởng chừng như thằn lằn đã chiến thắng, nhưng ngay lập tức, một con rắn độc từ đâu trườn tới, quấn chặt thằn lằn và nuốt chửng nó. Chưa dừng lại ở đó, khi con rắn đang trườn đi với bụng phình to, một con chim ưng từ trên cao lao xuống, mổ vào đầu rắn, rồi tha đi ăn thịt.

Phần 6: Cuộc Đời Đức Phật Thích Ca Trong Quá Trình Giáo Hóa
Phần 6: Cuộc Đời Đức Phật Thích Ca Trong Quá Trình Giáo Hóa

Cảnh tượng “con gà tức nhau vì miếng thóc, con cò tức nhau vì miếng mồi” nơi hoang dã đã để lại trong tâm trí hoàng tử một ấn tượng sâu sắc và day dứt. Ngài suy ngẫm: Hóa ra, mọi sinh vật trong cõi đời này đều sống trong một vòng luân hồi vô tận của sự săn mồi và bị săn mồi. Ai cũng tưởng rằng mình đang hạnh phúc, đang chiến thắng, nhưng rồi đến một lúc nào đó, hạnh phúc ấy sẽ tan biến, và nhường chỗ cho nỗi đau, sự sợ hãi và cái chết. Không có niềm vui nào là vĩnh viễn, cũng không có chiến thắng nào là tuyệt đối. Tất cả rồi sẽ qua đi, và chuỗi ngày khổ đau lại tiếp diễn.

Tóm Tắt Nhanh: Những Dấu Mốc Quan Trọng Trong Tuổi Thơ Của Đức Phật

Sự kiệnÝ nghĩa
Sinh ra tại Vườn Lâm Tỳ NiKhẳng định nguồn gốc thiêng liêng và sứ mệnh đặc biệt của vị Bồ Tát.
Mất mẹ khi mới sinhLà biến cố đau thương đầu tiên, gieo vào tâm thức ngài mầm mống về vô thường.
Lớn lên trong nhung lụaTạo điều kiện để ngài có điều kiện học hỏi, rèn luyện, nhưng cũng là thử thách để sau này từ bỏ.
Thể hiện lòng từ bi với muôn loàiLà nền tảng đạo đức cho giáo pháp sau này: “Tất cả chúng sinh đều sợ hãi sự trừng phạt, đều sợ hãi cái chết. Người nào biết thương xót kẻ khác, thì không nên giết hại, cũng không nên chỉ thị cho người khác giết hại”.
Sự kiện lễ cày ruộngLà bước ngoặt tư duy, đánh dấu sự thức tỉnh trước hiện thực khổ đau của cuộc đời.
Chứng kiến cảnh sinh linh ăn thịt lẫn nhauThức tỉnh nhận thức về bản chất vô thường, khổ đau và vô ngã của vạn pháp.

Hành Trình Suy Tư: Từ Những Câu Hỏi Đầu Tiên Đến Khát Vọng Tìm Kiếm Chân Lý

Những Trăn Trở Trong Tâm Trí Hoàng Tử

Sau buổi lễ cày ruộng, tâm hồn hoàng tử Siddhartha như bị khuấy động. Những hình ảnh về sự vất vả của bò cày, về cảnh tượng sinh tồn khốc liệt nơi hoang dã cứ ám ảnh ngài. Ngài không thể nào lý giải được vì sao cuộc sống lại có nhiều bất công và đau khổ đến vậy. Ngài tự hỏi:

  • Vì sao con người sinh ra rồi phải già đi, bệnh tật và chết đi?
  • Vì sao có những sinh linh phải sống trong đau đớn, bị săn đuổi, bị giết hại?
  • Liệu có một chân lý nào đó có thể giải thích được nguồn gốc của khổ đau, và quan trọng hơn, có con đường nào dẫn đến sự chấm dứt khổ đau hay không?

Đó là những câu hỏi đầu tiên, thô sơ nhưng sâu sắc, đánh dấu sự chuyển mình từ một hoàng tử享乐 sang một nhà tư tưởng đang tìm kiếm chân lý.

Sự Lo Ngại Của Vua Tịnh Phận và Những Rào Cản Vật Chất

Vua Tịnh Phạn vẫn luôn dõi theo con trai mình. Khi thấy thái tử ngày càng trầm tư, suy nghĩ, ánh mắt không còn chỉ hướng về những thú vui trần thế, lòng vua bắt đầu thấp thỏm. Ông càng thêm phần chắc chắn về lời tiên tri năm xưa. Vì quá yêu thương con, và cũng vì mong muốn con trai mình sẽ nối nghiệp, trị vì một đất nước hùng mạnh, thái bình, vua Tịnh Phận đã ra lệnh tăng cường các biện pháp che chắn. Xung quanh hoàng tử là những dãy phố lung linh ánh đèn, những cung điện nguy nga, những cô gái xinh đẹp ca múa, những yến tiệc linh đình, và đủ mọi thú vui xa xỉ. Mục đích là để hoàng tử沉 mê trong lạc thú, không còn tâm trí để nghĩ đến những chuyện “xa xôi” kia.

Mâu Thuẫn Nội Tâm: Giữa Nhung Lụa Và Khát Vọng Tự Do

Hoàng tử Siddhartha sống giữa cảnh nhung lụa, nhưng tâm hồn ngài lại không bao giờ cảm thấy thực sự an lạc. Ngài nhận ra rằng, mọi niềm vui ở chốn cung đình đều là phù du, là tạm bợ. Những bữa tiệc rồi sẽ tàn, những lời ca tiếng hát rồi sẽ dứt, sắc đẹp rồi cũng sẽ phai tàn theo năm tháng. Càng được che chở, ngài càng cảm thấy ngột ngạt, như một con chim bị nhốt trong lồng son. Khát vọng được tự do bay lượn, được nhìn ngắm thế giới bằng đôi mắt của chính mình, được tìm kiếm chân lý giải thoát ngày càng thôi thúc trong tim ngài.

Những Bài Học Sâu Sắc Từ Phần 1: Cuộc Đời Đức Phật

1. Không Ai Sinh Ra Đã Là Phật

Điều đầu tiên và quan trọng nhất mà chúng ta học được từ phần một của cuộc đời đức phật là: Đức Phật không phải là một vị thần linh từ trên trời giáng xuống. Ngài là một con người, sinh ra, lớn lên, trải qua những niềm vui, nỗi buồn, những mất mát, đau thương như bất kỳ ai khác. Ngài cũng có cha, có mẹ, có tuổi thơ, có những rung động đầu đời. Chính từ những trải nghiệm rất “người” ấy, ngài mới thấu hiểu được nỗi khổ, niềm đau của kiếp nhân sinh. Điều này khiến giáo pháp của ngài trở nên gần gũi, thực tế và có thể áp dụng được cho mọi người, chứ không phải là những lời dạy cao xa, chỉ dành cho một số ít người tu hành.

Phần 6: Cuộc Đời Đức Phật Thích Ca Trong Quá Trình Giáo Hóa
Phần 6: Cuộc Đời Đức Phật Thích Ca Trong Quá Trình Giáo Hóa

2. Lòng Từ Bi Là Nền Tảng Của Đạo Phật

Dù mới chỉ là những biểu hiện ban đầu, nhưng lòng từ bi đã là phẩm chất nổi bật nhất trong tính cách của hoàng tử Siddhartha. Ngài không coi thường bất kỳ sinh linh nào, dù là con người hay loài vật. Ngài sẵn sàng đứng ra bênh vực kẻ yếu đuối, cứu giúp những sinh mạng đang lâm nguy. Chính lòng từ bi này sau này đã trở thành một trong bốn tâm vô lượng (Từ, Bi, Hỷ, Xả) và là cốt tủy của đạo Phật. Khi thực hành từ bi, chúng ta không chỉ mang lại hạnh phúc cho người khác, mà còn làm thanh tịnh và an lạc cho chính tâm hồn mình.

3. Sự Quan Sát Và Suy Ngẫm Là Chìa Khóa Của Trí Tuệ

Khác với những hoàng tử khác chỉ biết ăn chơi, hưởng lạc, hoàng tử Siddhartha có thói quen quan sát và suy ngẫm. Ngài không chấp nhận những gì diễn ra một cách máy móc, mà luôn đặt câu hỏi “vì sao”. Chính sự quan sát tinh tế và tư duy sâu sắc đã giúp ngài nhìn thấu bản chất của sự vật, hiện tượng, từ đó tìm ra nguyên nhân của khổ đau. Bài học cho chúng ta là: Đừng sống một cách vô thức, hãy biết quan sát, biết đặt câu hỏi, biết suy ngẫm. Trí tuệ không tự nhiên mà có, nó được hình thành qua quá trình học hỏi, trải nghiệm và chiêm nghiệm.

4. Niềm Tin Vào Nghiệp Và Quả Báo

Câu chuyện cứu rắn, cứu thiên nga cho thấy hoàng tử Siddhartha tin rằng mọi hành động đều có hậu quả. Làm điều ác sẽ tạo nghiệp xấu, dẫn đến quả báo khổ đau. Làm điều thiện sẽ tạo nghiệp tốt, dẫn đến quả báo an lành. Đây là một niềm tin căn bản trong đạo Phật, khuyến khích con người sống có đạo đức, hướng thiện, tránh ác.

5. Vượt Thắng Thú Vui Trần Tục Là Con Đường Đến Giải Thoát

Sự giằng co nội tâm của hoàng tử Siddhartha giữa cảnh nhung lụa và khát vọng tìm kiếm chân lý là hình ảnh thu nhỏ của cuộc đấu tranh mà mọi người tu tập đều phải đối mặt. Chúng ta ai cũng có những dục vọng, tham đắm vào danh lợi, sắc dục, ăn uống, ngủ nghỉ… Những thứ đó không xấu, nhưng nếu để chúng chi phối hoàn toàn cuộc sống, thì tâm hồn ta sẽ bị trói buộc, không thể nào có được sự tự do, giải thoát thực sự. Bài học là: Chúng ta cần biết hưởng thụ đời sống một cách điều độ, nhưng đồng thời cũng phải rèn luyện tâm志, biết buông bỏ những gì là phù phiếm, tạm bợ, để hướng đến những giá trị tinh thần cao cả hơn.

6. Bốn Pháp Ấn: Những Dấu Ấn Đầu Tiên

Qua những trải nghiệm của hoàng tử Siddhartha, bốn pháp ấn (bốn dấu ấn căn bản của đạo Phật) đã bắt đầu hiện rõ:

  • Vô thường (Anicca): Mọi sự vật, hiện tượng đều luôn biến đổi, không có gì là永恒. Niềm vui, nỗi buồn, tuổi trẻ, sắc đẹp, quyền lực… đều sẽ qua đi.
  • Khổ đau (Dukkha): Khổ đau là một phần tất yếu của cuộc sống. Sinh, lão, bệnh, tử là khổ; cầu mà không được là khổ; xa lìa người thương yêu là khổ; gần gũi người oán ghét là khổ…
  • Vô ngã (Anatta): Không có một cái ngã (cái tôi) cố định, độc lập nào tồn tại trong bất kỳ hiện tượng nào. Con người là sự kết hợp của năm uẩn (sắc, thọ, tưởng, hành, thức), khi các uẩn nầy tan rã, thì “cái tôi” cũng không còn.
  • Niết Bàn (Nirvana): Là trạng thái chấm dứt hoàn toàn mọi phiền não, khổ đau, đạt đến an lạc, giải thoát tuyệt đối. Đây là mục tiêu tối hậu của người tu theo đạo Phật.

Kết Bài

Phần một của cuộc đời đức phật khép lại với hình ảnh một hoàng tử Siddhartha đang đứng trước ngưỡng cửa của một quyết định lớn. Một bên là cung điện nguy nga, là ngôi báu, là người cha yêu quý, là vợ hiền con đẹp. Bên kia là cánh cổng đóng kín, là thế giới bên ngoài với bao điều bất trắc, là con đường mòn gian khổ hướng về chân lý. Những hạt giống của sự giác ngộ đã được gieo mầm từ những ngày thơ ấu: từ lòng từ bi cứu rắn, cứu thiên nga, đến ánh mắt trầm ngâm dưới gốc cây hồng táo khi chứng kiến nỗi vất vả của bò cày và cảnh tượng sinh tồn khốc liệt nơi hoang dã. Tất cả đang dần dẫn lối ngài đến với bốn hình ảnh mà lời tiên tri đã báo trước: người già, người bệnh, người chết và vị sa môn. Đó sẽ là những xúc tác mạnh mẽ, châm ngòi cho ngọn lửa quyết tâm từ bỏ gia đình, ra đi cầu đạo. Hành trình vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại đang chờ đón vị hoàng tử trẻ tuổi này. Và chuaphatanlongthanh.com sẽ đồng hành cùng bạn trong những phần tiếp theo, để cùng chứng kiến sự chuyển hóa kỳ diệu từ một con người bình thường thành một vị Phật – bậc giác ngộ, vị thầy dẫn đường cho muôn loài vượt qua bể khổ.

Cập Nhật Lúc Tháng 12 11, 2025 by Đội Ngũ Chùa Phật Ân

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *