Giữa dòng đời hối hả, có những khoảnh khắc khiến ta phải dừng lại, suy ngẫm về ý nghĩa thực sự của cuộc sống và cái chết. Câu chuyện về người cha của tôi – một cư sĩ tu theo pháp môn Tịnh độ – không chỉ là hành trình vượt qua bệnh tật mà còn là minh chứng sống động cho sức mạnh nhiệm mầu của câu niệm Phật. Từ những ngày tháng tu tập kiên trì cho đến giờ phút lâm chung, ánh sáng từ hồng danh “A Di Đà Phật” đã soi đường, dẫn lối cho một tâm hồn hướng thiện tìm về cõi an lành.
Có thể bạn quan tâm: Niệm Phật Giải Nghiệp: Giải Thoát Từ Trong Tâm Thức
Hành trình tu tập kiên định giữa bão giông cuộc đời
Người cha và duyên lành với pháp môn Tịnh độ
Tình cha con thiêng liêng vốn đã sâu nặng, nhưng với tôi, tình cảm ấy còn được gắn kết thêm bởi một sợi dây khác – đó là tình đạo hữu. Ba tôi bước vào đạo không phải từ một hoàn cảnh thuận lợi mà chính là từ những tháng ngày đau đớn của bệnh nghiệp. Sau cơn tai biến mạch máu não, rồi thêm căn bệnh tiểu đường hành hạ, sức khỏe ba ngày càng suy kiệt. Cũng chính trong lúc ấy, ba tìm đến Phật pháp như một điểm tựa tinh thần vững chắc.
Tôi nhớ như in những ngày đầu ba tập niệm Phật. Thân thể đau nhức, thị lực suy giảm đến mức gần như không nhìn thấy gì, nhưng trong căn phòng nhỏ, tiếng niệm “A Di Đà Phật” vẫn vang lên đều đặn, chậm rãi. Ban đầu chỉ là những tiếng niệm nhỏ, thều thào, nhưng dần dần trở nên rõ ràng, vững chãi hơn. Ba chọn pháp môn Tịnh độ vì đó là con đường phù hợp với căn cơ và hoàn cảnh của mình – một người bệnh tật, tuổi già, không thể tụng kinh hay thiền định lâu dài.
13 năm kiên trì hành trì với bệnh nghiệp
Suốt 13 năm dài, ba tôi đã biến bệnh tật thành đạo tràng, biến nỗi đau thành động lực tu tập. Mỗi ngày trôi qua không chỉ là chuỗi ngày chống chọi với bệnh tật mà còn là quá trình tôi luyện tâm tính. Tôi chứng kiến ba trải qua hai giai đoạn niệm Phật rõ rệt:
Giai đoạn đầu: Ba tu theo phương pháp trì danh, chuyên tâm niệm hồng danh bốn chữ “A Di Đà Phật”. Đây là pháp môn căn bản nhưng cũng vô cùng sâu sắc, giúp tâm念 tập trung, giảm bớt phiền não.
Giai đoạn sau: Khi căn bệnh ngày càng nặng, thị lực gần như mất hoàn toàn, ba chuyển sang quán tưởng niệm Phật. Nghĩa là không chỉ niệm bằng miệng mà còn hình dung, quán chiếu hình ảnh Đức Phật trong tâm, tạo nên sự gắn kết sâu sắc hơn giữa tâm念 và đức tin.
Điều đặc biệt là dù trong hoàn cảnh nào, ba cũng không bao giờ buông bỏ niềm tin. Có những lúc đau đớn, mệt mỏi, ba chỉ có thể ra hiệu bằng ánh mắt và ngón tay, nhưng trong tâm念 vẫn luôn có tiếng niệm Phật âm thầm vang vọng.
Có thể bạn quan tâm: Niệm Phật Diệt Tội: Câu Chuyện Cổ Phật Giáo Về Sức Mạnh Của Lòng Thành
Những dấu hiệu đặc biệt trước giờ phút lâm chung
Câu nói “vô thường” ba lần lặp lại
Một ngày trước khi ba trút hơi thở cuối cùng, điều kỳ lạ đã xảy ra. Ba nói một câu ngắn gọn nhưng đầy ẩn ý: “vô thường”. Không chỉ nói một lần, ba lặp lại ba lần với giọng điềm tĩnh, như thể đang thông báo một điều gì đó rất quan trọng mà chỉ những người có tâm念 mới có thể thấu hiểu.
Lúc ấy, trong gia đình, ai cũng bàng hoàng, lo lắng. Nhưng tôi – với những kiến thức đã học về Phật pháp – lại cảm nhận được một điều gì đó đặc biệt. Câu nói “vô thường” không phải là lời than thở hay lời trăn trối hối tiếc, mà dường như là sự giác ngộ, là lời nhắc nhở về quy luật tự nhiên mà mọi chúng sinh đều phải đối mặt.
Ba tôi như đang chuẩn bị tâm念 cho một cuộc chuyển hóa lớn lao. Không có sợ hãi, không có oán trách, chỉ có sự tỉnh thức và sẵn sàng.
Sự tỉnh thức trong cơn mê man
Khi cận kề cái chết, nhiều người thường rơi vào trạng thái hôn mê, vật vã. Nhưng ba tôi lại khác. Dù thân thể mệt mỏi, thiêm thiếp, nhưng khi tôi đến bên, cùng niệm Phật trợ duyên, ba vẫn có thể đáp lại bằng ánh mắt và cử chỉ.

Có thể bạn quan tâm: Niệm Phật Nguyên Chất Bốn Chữ: Ý Nghĩa, Lợi Ích Và Hướng Dẫn Thực Hành
Tôi nhớ khoảnh khắc ấy rõ ràng: tôi ngồi bên giường, niệm Phật với tốc độ chậm và đều. Ba nhắm nghiền mắt, nhưng ngón tay trỏ khẽ khàng đưa lên, nhịp theo từng câu niệm Phật. Cứ mỗi lần tôi niệm “A Di Đà Phật”, ngón tay ba lại khẽ chạm xuống một lần, như thể đang đếm số, đang theo dõi, đang cộng hưởng với âm thanh thiêng liêng ấy.
Điều kỳ diệu tiếp theo là khi tôi dùng phương pháp cảm ơn và xin lỗi oan gia trái chủ, hồi hướng công đức, dường như có một dòng năng lượng tích cực đã lan tỏa. Ba tôi bỗng nhiên mở mắt, gương mặt bừng sáng, và niệm Phật thật to. Tiếng niệm ấy không còn thều thào, yếu ớt mà trở nên dõng dạc, đầy sức sống. Tôi mừng đến rơi lệ – không phải vì nghĩ rằng ba sẽ qua khỏi, mà vì tôi biết, tâm念 ba đang rất sáng, đang trên đường về cõi an lành.
Những giờ phút thiêng liêng bên di thể
Không gian trang nghiêm với ánh đèn và hương hoa
Sau khi ba trút hơi thở cuối cùng, gia đình tôi thực hiện đúng theo di nguyện: không khóc lóc ầm ĩ, không động chạm vào thi thể vội vàng. Tôi cùng vợ con và người thân im lặng, cùng nhau niệm Phật.
Tôi đã chuẩn bị trước: bốn góc giường nơi ba nằm được đặt bốn ngọn đèn cầy ly lung linh, xen kẽ là những đóa hoa trang trắng tinh khôi. Không gian trở nên trang nghiêm, thanh tịnh lạ thường. Ba nằm đó, gương mặt hồng hào, khóe miệng như đang mỉm cười, đôi mắt khép hờ trong an bình.
Điều đặc biệt khiến cả gia đình tôi kinh ngạc là dù đã qua thời gian dài, thân thể ba vẫn mềm mại, không có dấu hiệu cứng đờ như người bình thường. Dường như có một năng lượng nào đó đang bảo vệ, gìn giữ thân thể người tu hành trong những giờ phút chuyển tiếp quan trọng này.
Tiếng niệm Phật từ đạo tràng láng giềng
Cô Ba – người hàng xóm tu pháp môn niệm Phật – khi hay tin đã lập tức đến thăm. Thấy hoàn cảnh, cô không ngần ngại về nhà lấy áo tràng, gọi điện cho các đạo hữu trong đạo tràng. Chỉ ít phút sau, gần mười vị cô chú đã có mặt, cùng nhau cất tiếng niệm Phật A Di Đà trang nghiêm, vang vọng khắp không gian.
Tiếng niệm Phật không dứt, đều đặn, nhịp nhàng như một bản giao hưởng tâm linh. Tôi quỳ trước bàn Phật, lòng tràn đầy xúc động và biết ơn. Không phải ai cũng may mắn được như ba – có gia đình hiếu thuận, có đạo hữu đồng tu trợ niệm trong giờ phút quan trọng nhất của cuộc đời.
Đúng 8 giờ sau khi ba ngừng thở, quý vị đạo hữu ra về. Trước khi chia tay, ai nấy đều mỉm cười, chia sẻ với gia đình về sự ra đi an tường của ba. Không ai nói nhiều, nhưng trong ánh mắt họ, tôi đọc được sự an ủi và tin tưởng – tin rằng ba tôi đã được tiếp dẫn về cõi Tịnh độ.
Lời thì thầm tiễn biệt và những lời dặn dò tâm huyết
Những lời căn dặn cuối cùng bên giường
Sau khi mọi người ra về, tôi vẫn chưa thể yên tâm. Tôi quỳ trước bàn Phật, tụng một thời kinh sám hối, hồi hướng công đức không chỉ cho ba mà cho tất cả chúng sinh. Sau đó, tôi đến bên giường, quỳ xuống, và thì thầm những lời tiễn biệt:
“Xác thân này là giả, túi da đã mục ruỗng, sự già nua đi đến dị hoại đã và đang diễn ra. Hỡi Phật tử – cư sĩ Minh Kiến, ngay trong lúc này, trong thời khắc này, dừng bặt mọi ý niệm và buông xả tất cả những danh sắc giả ảo. Hãy an trú trong tiếng niệm Phật A Di Đà, hãy nghĩ về cõi Tịnh độ là có thật, là nơi mà Phật tử sẽ đến, đừng vọng niệm nào khác, đừng nghĩ về điều yêu thương, hờn giận, đúng sai, đặc biệt đừng nghe theo tiếng của ai gọi rủ đi tới cảnh nào mà chỉ nhớ tới Đức Tiếp dẫn Đạo sư A Di Đà Phật.”
Tôi nhắc lại câu mà ba tôi từng chia sẻ và tâm đắc nhất: “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm” – Đừng trụ vào đâu cả mà sinh tâm. Rồi tôi khẽ khàng nhắc:
“Nào, đã tới lúc lên đường rồi đó! Niệm Phật, niệm Phật và niệm Phật A Di Đà…”
Ý nghĩa của những lời thì thầm

Có thể bạn quan tâm: Niệm Phật Hồng Danh: Cẩm Nang Toàn Tập Về Pháp Môn Sám Hối 108 Danh Hiệu
Những lời tôi thì thầm không phải là lời cầu nguyện thông thường mà là lời khai thị, là lời nhắc nhở tâm念 người chết về bản chất vô thường của thân xác và sự quan trọng của chánh niệm trong giờ phút lâm chung. Đây là một nghi thức quan trọng trong pháp môn Tịnh độ, được gọi là “hộ niệm” hay “khuyến sinh”.
Theo giáo lý nhà Phật, khi con người chết đi, thần thức (hay còn gọi là linh hồn, trung ấm thân) sẽ tồn tại trong một trạng thái đặc biệt kéo dài 49 ngày. Trong khoảng thời gian này, thần thức rất mỏng manh, dễ bị chi phối bởi nghiệp lực và các yếu tố bên ngoài. Nếu trong giờ phút quyết định ấy, người chết có thể giữ được chánh niệm,一心 niệm Phật, thì sẽ có cơ hội được vãng sanh về cõi Tịnh độ – nơi không còn khổ đau, chỉ có an vui và cơ hội tu tập viên mãn.
Bài học sâu sắc về sức mạnh của niềm tin và sự chuẩn bị cho cái chết
Bài học từ một đời người
Câu chuyện về ba tôi không chỉ là một câu chuyện cảm động về tình phụ tử mà còn là một bài học quý giá về cách sống và cách chết. Từ hành trình 13 năm tu tập kiên trì, từ những dấu hiệu đặc biệt trước giờ phút lâm chung, đến không khí trang nghiêm trong những giờ phút cuối cùng – tất cả đều cho thấy một điều: cái chết không phải là kết thúc, mà là một sự chuyển tiếp.
Điều khiến tôi suy ngẫm nhất chính là thái độ của ba trước cái chết. Không sợ hãi, không oán trách, chỉ có sự tỉnh thức và sẵn sàng. Đó không phải là sự cam chịu mà là sự giác ngộ – giác ngộ về vô thường, về bản chất của cuộc sống.
Sức mạnh nhiệm mầu của câu niệm Phật
Qua câu chuyện này, tôi càng tin tưởng hơn vào sức mạnh nhiệm mầu của câu niệm Phật. Không cần phải là một vị cao tăng đắc đạo, không cần phải hiểu sâu kinh điển, chỉ cần một lòng thành kính, một tâm念 kiên định, chuyên tâm niệm danh hiệu Đức Phật A Di Đà, thì ngay cả trong hoàn cảnh bệnh tật, tuổi già, ta vẫn có thể tìm được con đường giải thoát.
Câu niệm Phật không chỉ là một phương pháp tu tập mà còn là một điểm tựa tinh thần vững chắc. Nó giúp ta:
- Giữ tâm念 thanh tịnh giữa những đau đớn về thân
- Giảm nhẹ phiền não và những vọng念杂念
- Tạo duyên lành cho việc vãng sanh về cõi an lành
- Làm chủ được sinh tử, không bị cuốn theo nghiệp lực
Sự chuẩn bị cho giờ phút cuối cùng
Một trong những điều quan trọng nhất mà tôi học được từ ba chính là sự chuẩn bị. Người tu theo pháp môn Tịnh độ không đợi đến khi chết mới lo chuyện vãng sanh, mà ngay từ khi còn khỏe mạnh đã phải chuẩn bị tâm念, tu dưỡng đạo đức, thực hành niệm Phật mỗi ngày.
Sự chuẩn bị này bao gồm:
- Tu dưỡng tâm念: Sống thiện lành, từ bi, không oán trách, không tham sân si
- Thực hành niệm Phật: Mỗi ngày dành thời gian niệm Phật, tạo thói quen cho tâm念
- Hiểu rõ giáo lý: Hiểu về vô thường, nhân quả, luân hồi và cõi Tịnh độ
- Chuẩn bị tinh thần: Luôn sẵn sàng đối mặt với cái chết, không sợ hãi
Lời kết: Niệm Phật – con đường an lành cho mọi chúng sinh
Câu chuyện về ba tôi – cư sĩ Minh Kiến – là một minh chứng sống động cho sức mạnh nhiệm mầu của câu niệm Phật. Từ một người bình thường, bị bệnh tật hành hạ, tuổi già suy yếu, nhưng nhờ có niềm tin kiên định, nhờ có sự tu tập kiên trì, ba tôi đã có thể ra đi trong an bình, thanh thản.
Niệm Phật không phải là một phép màu huyễn hoặc, mà là kết quả của cả một quá trình tu dưỡng tâm念, gieo trồng phước đức, và rèn luyện chánh niệm. Khi tâm念 thanh tịnh, khi lòng thành kính, thì ngay cả trong giờ phút cận tử, ánh sáng từ hồng danh “A Di Đà Phật” vẫn có thể soi đường, dẫn lối cho một tâm hồn hướng thiện tìm về cõi an lành.
Chúng ta ai rồi cũng sẽ phải đối mặt với cái chết. Quan trọng không phải là ta sống bao lâu, mà là ta sống như thế nào và chết như thế nào. Hãy để câu niệm Phật trở thành người bạn đồng hành trên hành trình tu tập của mỗi người, để khi giờ phút cuối cùng来临, chúng ta cũng có thể ra đi trong an nhiên, tự tại, như ba tôi – với nụ cười trên môi và tiếng niệm Phật trong tâm念.
Mời bạn đọc khám phá thêm nhiều bài viết hữu ích khác về Phật pháp, đời sống và những câu chuyện cảm động tại chuaphatanlongthanh.com – nơi chia sẻ tri thức và lan tỏa yêu thương.
Cập Nhật Lúc Tháng 12 12, 2025 by Đội Ngũ Chùa Phật Ân
