Phật giáo là một trong những tôn giáo lâu đời và có ảnh hưởng sâu rộng nhất tại Việt Nam. Trải qua hơn 2.000 năm hình thành và phát triển, Phật giáo đã trở thành một phần không thể tách rời trong đời sống tinh thần, văn hóa và xã hội của người Việt. Trong thời đại hiện nay, Phật giáo tiếp tục khẳng định vị thế, thích nghi và đóng góp tích cực vào sự phát triển bền vững của đất nước.
Có thể bạn quan tâm: Phật Giáo Tại Nhật Bản: Hành Trình Phát Triển & Di Sản Văn Hóa
Lịch sử hình thành và phát triển
Giai đoạn khởi nguyên (từ thế kỷ I đến thế kỷ X)
Phật giáo du nhập vào Việt Nam từ rất sớm, có thể vào khoảng thế kỷ I đến thế kỷ II sau Công nguyên, theo hai con đường chính:
- Con đường biển: Từ Ấn Độ và Sri Lanka, qua các thương nhân và nhà truyền giáo, đến các cảng thị ở miền Nam Trung Bộ (như Hội An, Nha Trang) và khu vực Nam Bộ.
- Con đường bộ: Từ Trung Quốc, theo các con đường tơ lụa, vào các vùng đồng bằng Bắc Bộ.
Trong giai đoạn này, Phật giáo chịu ảnh hưởng mạnh mẽ của Phật giáo Ấn Độ (đặc biệt là Đại thừa) và Phật giáo Trung Hoa. Một số trung tâm Phật giáo quan trọng thời kỳ này bao gồm:
- Miền Bắc: Khu vực Luy Lâu (nay thuộc Bắc Ninh), nơi có chùa Dâu – một trong những ngôi chùa cổ nhất Việt Nam.
- Miền Trung: Vương quốc Chăm-pa, nơi Phật giáo Tiểu thừa (Nam tông) phát triển mạnh mẽ, để lại nhiều di tích kiến trúc độc đáo.
Giai đoạn phát triển rực rỡ (thế kỷ X đến thế kỷ XV)
Sau khi giành được độc lập từ ách đô hộ phương Bắc (năm 938), Phật giáo được các triều đại phong kiến coi là quốc giáo và phát triển mạnh mẽ:
- Thời Đinh – Tiền Lê: Vua Đinh Tiên Hoàng đã phong cho sư Vạn Hạnh làm Quốc sư.
- Thời Lý: Đỉnh cao của Phật giáo Việt Nam. Các vua Lý đều hết lòng bảo hộ Phật giáo, xây dựng nhiều chùa chiền, tháp, và tổ chức các lễ hội lớn. Nhiều vị thiền sư có ảnh hưởng lớn đến triều chính, như sư Không Lộ, sư Giác Hải, và đặc biệt là sư Pháp Thuận – người đã soạn thảo bài thơ “Nam quốc sơn hà” – được coi là bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên của dân tộc.
- Thời Trần: Dù Nho giáo lên ngôi, Phật giáo vẫn giữ vai trò quan trọng. Thiền phái Trúc Lâm do vua Trần Nhân Tông sáng lập là một thiền phái mang đậm bản sắc Việt Nam, kết hợp giữa tinh thần thiền và tinh thần yêu nước.
Giai đoạn suy thoái và chuyển mình (thế kỷ XVI đến đầu thế kỷ XX)
- Thời Lê – Mạc: Phật giáo bắt đầu suy thoái do Nho giáo được đề cao.
- Thời Nguyễn: Phật giáo không còn là quốc giáo, bị hạn chế hoạt động, các tăng sĩ phải đăng ký, các chùa chỉ được tu sửa chứ không được xây mới.
- Giai đoạn Pháp thuộc: Phật giáo có phần bị lãng quên, nhưng cũng bắt đầu có những phong trào chấn hưng, như phong trào chấn hưng Phật giáo do các nhà sư như Thích Lương Khánh Điềm, Thích Trí Độ, Thích Giác Tiên… lãnh đạo.
Giai đoạn hiện đại (từ năm 1951 đến nay)
- Năm 1951: Hội Phật giáo Thống nhất Việt Nam được thành lập, đánh dấu bước ngoặt trong việc thống nhất các hệ phái Phật giáo.
- Năm 1963: Phật giáo đã dấn thân sâu sắc vào các hoạt động xã hội, đặc biệt là phong trào chống Mỹ – Diệm, để lại những hình ảnh bất tử như Hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu.
- Năm 1981: Giáo hội Phật giáo Việt Nam được thành lập, trở thành đại diện duy nhất cho Phật giáo cả nước, hoạt động dưới sự quản lý của Nhà nước.
- Từ năm 1986 đến nay: Trong thời kỳ đổi mới, Phật giáo có điều kiện phát triển mạnh mẽ, phục hồi và xây dựng lại nhiều cơ sở vật chất, đào tạo tăng ni, hoằng pháp, và tham gia vào các hoạt động xã hội, từ thiện, nhân đạo.
Các hệ phái chính
Hiện nay, Phật giáo Việt Nam chủ yếu gồm ba hệ phái chính:
1. Phật giáo Bắc tông (Đại thừa)

Có thể bạn quan tâm: Phật Giáo Ở Mỹ: Hành Trình Hội Nhập Và Hòa Đồng Trong Đất Nước Đa Văn Hóa
- Lịch sử: Là hệ phái có mặt sớm nhất và phát triển mạnh mẽ nhất tại Việt Nam, du nhập từ Trung Hoa.
- Tín lý: Tin vào các kinh điển Đại thừa, thờ Phật Thích Ca Mâu Ni, Bồ tát Quán Thế Âm, Bồ tát Địa Tạng, v.v.
- Hành trì: Chú trọng tụng kinh, niệm Phật, sám hối, thiền định. Các pháp môn phổ biến như Tịnh độ tông, Thiền tông (Đặc biệt là Thiền phái Trúc Lâm).
- Phổ biến: Phổ biến ở miền Bắc và miền Trung.
2. Phật giáo Nam tông (Tiểu thừa, Theravāda)
- Lịch sử: Du nhập vào khu vực Nam Bộ từ Campuchia, Thái Lan, có lịch sử lâu đời gắn liền với người Khmer.
- Tín lý: Tin vào các kinh điển Pāli, tu tập theo con đường giải thoát cá nhân, nhấn mạnh vào giới luật (Vinaya) và thiền định.
- Hành trì: Các tăng sĩ (chùa) sống khất thực, tu tập nghiêm ngặt theo giới luật. Các lễ hội lớn như Lễ hội Chol Chnam Thmey (Tết Chol Chnam Thmey), Lễ hội Ok Om Bok (cúng trăng).
- Phổ biến: Chủ yếu ở các tỉnh có đông người Khmer sinh sống như Sóc Trăng, Trà Vinh, An Giang, Cần Thơ, Kiên Giang, Tây Ninh, v.v.
3. Phật giáo Khất sĩ
- Lịch sử: Do Tổ sư Minh Đăng Quang sáng lập vào năm 1944, là một hệ phái mang tính chất “Việt hóa” sâu sắc.
- Tín lý: Dựa trên nền tảng kinh sách Nam tông nhưng phát triển theo hướng “Khất sĩ”, nhấn mạnh tinh thần “Tùy duyên – Bất biến”, sống giản dị, khất thực, và hoạt động hoằng pháp tích cực.
- Hành trì: Các vị khất sĩ sống du phương, khất thực, không gắn bó với một chùa cố định, chú trọng vào việc “Tùy duyên hóa độ”.
- Phổ biến: Có mặt trên khắp cả nước, đặc biệt phát triển ở miền Nam.
Giáo hội Phật giáo Việt Nam
Giáo hội Phật giáo Việt Nam (GHPGVN) là tổ chức đại diện duy nhất cho tăng ni, phật tử Việt Nam. Giáo hội được thành lập vào năm 1981, đánh dấu sự thống nhất các hệ phái Phật giáo trong cả nước.
Cơ cấu tổ chức
- Trung ương: Gồm Hội đồng Chứng minh (giám sát, cố vấn) và Hội đồng Trị sự (chấp hành).
- Địa phương: Gồm các Ban Trị sự Phật giáo tỉnh, thành phố; Ban Trị sự Phật giáo quận, huyện; Ban Trị sự Phật giáo phường, xã.
- Hệ thống: Các Ban, Viện chuyên môn như Ban Hoằng pháp, Ban Từ thiện Xã hội, Ban Văn hóa, Ban Giáo dục Tăng ni, v.v.
Chức năng, nhiệm vụ
- Tổ chức, điều hành: Thống nhất hoạt động Phật giáo trong cả nước.
- Hoằng pháp: Truyền bá giáo lý Phật đà, tổ chức các khóa tu, pháp thoại.
- Đào tạo tăng ni: Quản lý, đào tạo đội ngũ tăng ni thông qua các Phật học viện, trường trung cấp Phật học.
- Nghiên cứu, biên soạn: Nghiên cứu kinh điển, biên soạn sách vở, dịch thuật kinh sách.
- Từ thiện xã hội: Tổ chức các hoạt động cứu trợ, xây dựng nhà tình thương, bệnh xá, trường học, v.v.
- Đối ngoại: Giao lưu, hợp tác với các tổ chức Phật giáo quốc tế.
Tình hình phát triển hiện nay
1. Về tổ chức
- Mạng lưới: Giáo hội Phật giáo Việt Nam có hệ thống tổ chức trải dài từ trung ương đến cơ sở, với hàng chục ngàn chùa, tịnh xá, niệm Phật đường trên khắp cả nước.
- Tăng ni: Số lượng tăng ni ngày càng tăng, được đào tạo bài bản qua các trường Phật học, Phật học viện. Nhiều tăng ni trẻ có trình độ học vấn cao, am hiểu công nghệ thông tin.
- Phật tử: Số lượng Phật tử ngày càng đông đảo, không chỉ trong nước mà còn ở kiều bào Việt Nam ở nước ngoài.
2. Về hoạt động
- Tu học: Các khóa tu thiền, tu Bát quan trai, tu niệm Phật, tu học kinh điển được tổ chức thường xuyên, thu hút đông đảo Phật tử tham gia.
- Hoằng pháp: Hoạt động hoằng pháp phát triển mạnh mẽ, sử dụng các phương tiện hiện đại như Internet, mạng xã hội, truyền hình, radio, sách báo, video để truyền bá giáo lý.
- Văn hóa: Các hoạt động văn hóa Phật giáo như lễ hội, triển lãm, biểu diễn nghệ thuật, ẩm thực chay ngày càng phong phú.
- Từ thiện xã hội: Các hoạt động từ thiện, cứu trợ, xây dựng công trình phúc lợi xã hội do các chùa, các tăng ni, Phật tử phát động và thực hiện ngày càng lớn mạnh, góp phần tích cực vào an sinh xã hội.
3. Về cơ sở vật chất

Có thể bạn quan tâm: Phật Giáo Ấn Quang: Dòng Lịch Sử Và Những Biến Đổi Qua Thời Gian
- Chùa chiền: Nhiều ngôi chùa được trùng tu, xây mới khang trang, hiện đại, trở thành những công trình kiến trúc đẹp, thu hút du khách tham quan.
- Trường học: Hệ thống các trường trung cấp Phật học, Học viện Phật giáo (Hà Nội, TP.HCM) được đầu tư, nâng cấp, đáp ứng nhu cầu đào tạo tăng ni.
- Phương tiện: Các chùa, các ban ngành sử dụng phương tiện hiện đại để phục vụ công việc, truyền thông.
4. Về hội nhập quốc tế
- Giao lưu: Giáo hội Phật giáo Việt Nam tích cực tham gia các tổ chức Phật giáo quốc tế như Ủy ban Phật giáo Á châu vì Hòa bình (ABCP), Tổ chức Phật giáo châu Á vì Hòa bình (BACOPA), v.v.
- Hợp tác: Tổ chức và tham gia các hội thảo, tọa đàm quốc tế về Phật giáo, góp phần quảng bá hình ảnh Phật giáo Việt Nam ra thế giới.
- Đón tiếp: Thường xuyên đón tiếp các đoàn tăng ni, phật tử, các nhà nghiên cứu Phật giáo từ các nước đến thăm và giao lưu.
Những đóng góp tích cực
1. Về tinh thần, đạo đức
- Giáo dục đạo đức: Giáo lý Phật giáo về từ bi, hỷ xả, buông xả, sống thiện lành, hướng tới cái thiện đã góp phần giáo dục đạo đức, lối sống cho con người.
- Ổn định xã hội: Phật giáo góp phần ổn định xã hội, giảm thiểu tội phạm, góp phần xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư.
- Hòa giải, hòa hợp: Tinh thần “hòa kính” của Phật giáo góp phần hòa giải các mâu thuẫn, bất đồng trong gia đình, cộng đồng.
2. Về văn hóa
- Bảo tồn di sản: Việc trùng tu, bảo tồn các di tích chùa chiền góp phần bảo tồn di sản văn hóa vật thể và phi vật thể.
- Phát triển nghệ thuật: Nghệ thuật kiến trúc, điêu khắc, hội họa, âm nhạc, văn học Phật giáo là một phần quan trọng của nền văn hóa Việt Nam.
- Lễ hội: Các lễ hội Phật giáo như Phật đản, Vu lan, v.v. là những ngày hội lớn của cộng đồng, góp phần gắn kết cộng đồng.
3. Về xã hội
- Từ thiện, nhân đạo: Các hoạt động cứu trợ, xây dựng nhà tình thương, bệnh xá, trường học, v.v. góp phần tích cực vào an sinh xã hội, xóa đói giảm nghèo.
- Bảo vệ môi trường: Nhiều chùa, tăng ni, Phật tử tham gia các hoạt động bảo vệ môi trường, phát động phong trào “ngày an chay”, “sống xanh”, v.v.
- Hỗ trợ y tế, giáo dục: Xây dựng các bệnh xá, phòng khám từ thiện, hỗ trợ học bổng cho học sinh, sinh viên nghèo.
4. Về đối ngoại
- Góp phần ngoại giao nhân dân: Các hoạt động giao lưu, hợp tác Phật giáo góp phần tăng cường tình hữu nghị, hiểu biết lẫn nhau giữa Việt Nam và các nước.
- Quảng bá hình ảnh Việt Nam: Qua các hoạt động Phật giáo, hình ảnh một Việt Nam hòa bình, yêu chuộng hòa bình, có bề dày truyền thống văn hóa được quảng bá rộng rãi.
Những thách thức và vấn đề đặt ra
1. Về nhận thức
- Hiểu sai giáo lý: Một bộ phận người dân hiểu sai, hiểu lệch giáo lý Phật giáo, dẫn đến các hành vi mê tín dị đoan, cầu may, cầu lợi.
- Thương mại hóa: Một số nơi lợi dụng Phật giáo để trục lợi, biến chùa chiền thành nơi kinh doanh, buôn bán, gây phản cảm trong dư luận.
- Sự cạnh tranh: Sự cạnh tranh giữa các tôn giáo, các hệ phái, các trào lưu tư tưởng khác.
2. Về tổ chức, hoạt động
- Công tác quản lý: Việc quản lý các cơ sở tự viện, tăng ni, phật tử ở một số nơi còn lỏng lẻo, thiếu hiệu quả.
- Chất lượng tăng ni: Một bộ phận tăng ni trẻ còn thiếu kinh nghiệm, kiến thức chuyên môn, đạo đức, ảnh hưởng đến uy tín của Giáo hội.
- Công tác hoằng pháp: Phương pháp hoằng pháp đôi khi còn nặng về hình thức, chưa thực sự đi vào lòng người, chưa đáp ứng được nhu cầu của giới trẻ.
3. Về cơ sở vật chất

Có thể bạn quan tâm: Phật Giáo Và Nho Giáo: So Sánh Cốt Lõi, Khác Biệt Và Ảnh Hưởng
- Sự phát triển thiếu quy hoạch: Việc xây dựng chùa chiền ở một số nơi thiếu quy hoạch, dẫn đến tình trạng “chùa mọc như nấm”, ảnh hưởng đến cảnh quan, môi trường.
- Sự xuống cấp: Một số chùa chiền cổ, di tích còn đang xuống cấp, cần được tu bổ, trùng tu kịp thời.
- Sự bất cập: Một số chùa chiền còn thiếu thốn về cơ sở vật chất, trang thiết bị phục vụ cho việc tu học, sinh hoạt.
4. Về hội nhập quốc tế
- Sự cạnh tranh: Sự cạnh tranh gay gắt giữa các tổ chức Phật giáo quốc tế, các trào lưu tư tưởng, tôn giáo khác.
- Sự khác biệt: Sự khác biệt về văn hóa, phong tục tập quán, pháp luật giữa các quốc gia có thể gây ra những hiểu lầm, khó khăn trong giao lưu, hợp tác.
Định hướng phát triển trong thời gian tới
1. Về nhận thức, tư tưởng
- Nâng cao nhận thức: Tăng cường công tác tuyên truyền, giáo dục, phổ biến chính sách, pháp luật về tín ngưỡng, tôn giáo; nâng cao nhận thức về vai trò, vị trí của Phật giáo trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
- Phát huy giá trị tích cực: Tiếp tục phát huy những giá trị tích cực của Phật giáo về đạo đức, văn hóa, xã hội; loại bỏ những hủ tục, mê tín dị đoan.
- Chống lại tiêu cực: Kiên quyết đấu tranh, ngăn chặn các hành vi lợi dụng Phật giáo để trục lợi, gây mất ổn định chính trị, trật tự an toàn xã hội.
2. Về tổ chức, hoạt động
- Củng cố, kiện toàn tổ chức: Củng cố, kiện toàn tổ chức bộ máy của Giáo hội từ trung ương đến cơ sở; nâng cao năng lực, hiệu quả hoạt động của các Ban, Viện chuyên môn.
- Nâng cao chất lượng tăng ni: Tăng cường công tác đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ tăng ni, đặc biệt là tăng ni trẻ; nâng cao trình độ chuyên môn, đạo đức, năng lực hoằng pháp.
- Đổi mới phương pháp hoằng pháp: Đổi mới nội dung, phương pháp hoằng pháp, phù hợp với từng đối tượng, đặc biệt là giới trẻ; ứng dụng công nghệ thông tin, mạng xã hội trong hoạt động hoằng pháp.
3. Về cơ sở vật chất
- Quy hoạch, quản lý: Có quy hoạch, quản lý chặt chẽ việc xây dựng, tu bổ, trùng tu chùa chiền; đảm bảo hài hòa giữa phát triển kinh tế, xã hội và bảo tồn di sản văn hóa.
- Đầu tư, nâng cấp: Đầu tư, nâng cấp cơ sở vật chất, trang thiết bị phục vụ cho việc tu học, sinh hoạt của tăng ni, phật tử.
- Bảo tồn, phát huy: Bảo tồn, phát huy giá trị các di tích chùa chiền cổ, làng nghề truyền thống liên quan đến Phật giáo.
4. Về hội nhập quốc tế
- Chủ động, tích cực: Chủ động, tích cực tham gia các hoạt động Phật giáo quốc tế; tăng cường giao lưu, hợp tác với các tổ chức Phật giáo các nước.
- Bảo vệ lợi ích: Bảo vệ lợi ích chính đáng của Phật giáo Việt Nam trong các hoạt động quốc tế; quảng bá hình ảnh Phật giáo Việt Nam ra thế giới.
- Học hỏi, tiếp thu: Học hỏi, tiếp thu có chọn lọc kinh nghiệm, tinh hoa của Phật giáo các nước để phục vụ cho sự nghiệp xây dựng và phát triển Phật giáo Việt Nam.
Kết luận
Phật giáo ở Việt Nam hiện nay đang đứng trước những thời cơ và thách thức đan xen. Trong bối cảnh đất nước đang phát triển mạnh mẽ, hội nhập quốc tế sâu rộng, Phật giáo cần tiếp tục phát huy truyền thống “tốt đạo, đẹp đời”, thích nghi, đổi mới, để tiếp tục khẳng định vị thế, đóng góp tích cực vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, vì mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”.
Để làm được điều đó, cần có sự nỗ lực, cố gắng của toàn thể tăng ni, phật tử; sự quan tâm, hỗ trợ của các cấp, các ngành, các tổ chức, cá nhân; và đặc biệt là sự lãnh đạo, chỉ đạo đúng đắn, kịp thời của Đảng, Nhà nước. Chỉ có như vậy, Phật giáo Việt Nam mới có thể tiếp tục phát triển bền vững, mãi là một phần không thể tách rời trong đời sống tinh thần, văn hóa và xã hội của người Việt Nam.
Cập Nhật Lúc Tháng 12 29, 2025 by Đội Ngũ Chùa Phật Ân
