Lịch sử tôn giáo Việt Nam thời hiện đại là một bức tranh phức tạp, nơi giao thoa giữa niềm tin tâm linh và quyền lực chính trị. Trong đó, sự kiện Giáo hội Phật giáo Việt Nam (GHPGVN) ra đời vào năm 1981, thay thế Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN), là một dấu mốc trọng đại, đánh dấu sự chuyển mình từ một tổ chức Phật giáo mang tính chất đấu tranh xã hội sang một hệ thống được quản lý chặt chẽ bởi nhà nước. Để hiểu rõ bản chất của sự chuyển đổi này, bài viết sẽ đi sâu vào lịch sử hình thành, lý do và hệ quả của việc thành lập “Phật giáo Quốc doanh”, từ đó hé lộ một chương ít được đề cập trong lịch sử tôn giáo nước nhà.
Bối cảnh Tiền đề: Phật giáo Trước Năm 1975 và Những Mâu thuẫn Nội Tại
Trước khi phân tích sự kiện trọng đại năm 1981, cần thiết phải nhìn lại bối cảnh lịch sử của Phật giáo Việt Nam trong nửa thế kỷ trước đó. Điều này giúp chúng ta hiểu được tại sao một cuộc “thống nhất” lại trở nên cần thiết trong mắt chính quyền mới.
Phong trào Chấn hưng Phật giáo: Cái nôi của tư tưởng Cải cách
Đầu thế kỷ 20, tư tưởng chấn hưng Phật giáo lan rộng từ Trung Hoa sang Việt Nam, chịu ảnh hưởng sâu sắc từ các nhà tư tưởng tiến bộ như Thái Hư Đại Sư. Ông kêu gọi “Cách mạng Giáo lý”, “Cách mạng Giáo chế” và “Cách mạng Giáo sản”, nhằm hiện đại hóa và làm cho đạo Phật phù hợp hơn với thời đại mới.
Tại Việt Nam, phong trào này đã khơi dậy tinh thần đổi mới trong giới tăng ni, dẫn đến sự ra đời của các tổ chức như Hội Phật học Việt Nam (1932). Mục tiêu chính là đoàn kết các tổ chức Phật giáo, thống nhất hành động để xiển dương chánh pháp. Những nỗ lực này, dù chưa thành công ngay lập tức, nhưng đã đặt nền móng cho tinh thần tập hợp lực lượng trong cộng đồng Phật giáo.
Con đường từ Thống nhất đến Chia rẽ: Sự trỗi dậy của GHPGVNTN
![R/trochuyenlinhtinh - [giải Ảo]sự Ra Đời Của Giáo Hội Phật Quốc Doanh Và Thời Đại Mạt Pháp Ở Việt Nam R/trochuyenlinhtinh - [giải Ảo]sự Ra Đời Của Giáo Hội Phật Quốc Doanh Và Thời Đại Mạt Pháp Ở Việt Nam](https://www.chuaphatanlongthanh.com/wp-content/uploads/2025/12/phat-giao-quoc-doanh-00128f.webp)
Có thể bạn quan tâm: Phật Giáo Quảng Ninh: Sức Sống Mạnh Mẽ Qua Hoạt Động An Cư Kết Hạ
Sau Cách mạng tháng Tám 1945, đất nước bị chia cắt, và Phật giáo cũng chịu cảnh “chia năm sẻ bảy”. Ở miền Bắc, dưới chế độ xã hội chủ nghĩa, các hoạt động tôn giáo bị kiểm soát chặt chẽ. Ở miền Nam, trong bối cảnh chiến tranh, Phật giáo lại trở thành một lực lượng chính trị hùng mạnh.
Năm 1951, Hội Phật giáo Việt Nam được thành lập tại chùa Từ Đàm (Huế), đánh dấu một bước tiến trong nỗ lực thống nhất. Tuy nhiên, phải đến năm 1964, sau cuộc đấu tranh chống chế độ Ngô Đình Diệm, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) mới chính thức ra đời, với sự tham gia của 11 đoàn tăng ni từ Bắc vào Nam. GHPGVNTN nhanh chóng trở thành một tổ chức có uy tín và sức ảnh hưởng lớn, không chỉ về mặt tôn giáo mà còn về mặt chính trị – xã hội.
Điều quan trọng cần lưu ý là GHPGVNTN hoạt động theo một mô hình độc lập tương đối so với chính quyền. Họ có hệ thống tổ chức riêng, từ Trung ương đến địa phương, và có tiếng nói riêng trong các vấn đề quốc gia. Điều này, về lâu dài, đã tạo nên một “thế lực” bên cạnh chính quyền, điều mà bất kỳ chế độ nào cũng đều e ngại.
Thảm kịch Sau Giải phóng: Cuộc Đàn áp Tôn giáo và Hành trình Dẫn đến “Thống nhất”
Sau năm 1975, khi đất nước thống nhất, chính quyền mới đối mặt với một thực tế: làm thế nào để kiểm soát một tổ chức tôn giáo lớn mạnh, có lịch sử đấu tranh và có hệ tư tưởng riêng biệt như GHPGVNTN?
Những Bi kịch Đầu tiên: Từ Chùa Dược Sư đến Bức Tường Câm lặng
Chỉ vài tháng sau ngày 30/4/1975, thảm kịch chùa Dược Sư (Cần Thơ) đã xảy ra. 12 tăng ni, trong đó có những người mới chỉ 14, 15 tuổi, đã tự thiêu để phản đối chính sách đàn áp tôn giáo. Theo Hòa thượng Thích Trí Thủ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo lúc bấy giờ, các cán bộ cách mạng đã cấm treo cờ Phật giáo, cấm cầu siêu cho nạn nhân chiến tranh, và buộc các tăng ni phải “ăn và nói một cách bình thường để học theo những con đường của cách mạng”.
Sự kiện này không phải là cá biệt. Nó là hồi chuông báo hiệu cho một làn sóng kiểm soát và thanh trừng các tổ chức tôn giáo. Các chùa chiền bị tịch thu, đóng cửa. Các nhà sư, đặc biệt là những người thuộc “khối Ấn Quang” – lực lượng nòng cốt của GHPGVNTN, bị bắt bớ, giam cầm và tra tấn.
Cuộc Thanh trừng Khối Ấn Quang: Dập Tắt Mầm Mống Đối Lập
![R/trochuyenlinhtinh - [giải Ảo]sự Ra Đời Của Giáo Hội Phật Quốc Doanh Và Thời Đại Mạt Pháp Ở Việt Nam R/trochuyenlinhtinh - [giải Ảo]sự Ra Đời Của Giáo Hội Phật Quốc Doanh Và Thời Đại Mạt Pháp Ở Việt Nam](https://www.chuaphatanlongthanh.com/wp-content/uploads/2025/12/phat-giao-quoc-doanh-fad55f.webp)
Có thể bạn quan tâm: Phật Giáo Quảng Ngãi: Lịch Sử, Hiện Trạng Và Những Điểm Đến Tâm Linh Nổi Tiếng
Khối Ấn Quang, với trụ sở tại chùa Ấn Quang (Sài Gòn), là trung tâm của phong trào Phật giáo đấu tranh. Họ là những người đã từng đứng lên chống lại cả chế độ Ngô Đình Diệm, và sau 1975, họ tiếp tục đòi hỏi quyền tự do tôn giáo.
Chính quyền mới coi đây là một mối đe dọa. Năm 1977, cuộc bố ráp chùa Ấn Quang đã bắt giữ hàng loạt các vị lãnh đạo tinh thần như Hòa thượng Thích Quảng Độ, Huyền Quang, Thanh Thế, Thiện Minh… Nhiều vị trong số họ đã chết trong tù hoặc bị quản thúc, giam lỏng trong chùa. Cuộc thanh trừng này nhằm mục đích rõ ràng: loại bỏ những cá nhân và tổ chức có tư tưởng độc lập, không chịu khuất phục trước sự lãnh đạo của Đảng.
Cuộc Thương lượng Bất thành: Khi “Thống nhất” Trở Thành “Thâu tóm”
Sau khi đã dập tắt được các lực lượng chống đối, chính quyền bắt đầu lên kế hoạch cho một “cuộc thống nhất” Phật giáo. Tuy nhiên, “thống nhất” ở đây không phải là sự hợp nhất trên tinh thần bình đẳng, mà là sự sáp nhập và thâu tóm.
Hai Luồng Quan điểm: Độc lập hay Phụ thuộc?
Quan điểm của GHPGVNTN (Khối Ấn Quang): Họ mong muốn một sự thống nhất thực sự, trong đó tổ chức mới phải độc lập với chính trị, hoạt động theo Hiến chương do tăng ni tự soạn thảo, và nhân sự được suy cử từ dưới lên dựa trên uy tín và đức độ. Họ muốn bảo toàn hệ thống tổ chức từ Trung ương đến cơ sở, coi quần chúng phật tử là nền tảng của Giáo hội.
Quan điểm của Đảng Cộng sản: Đảng muốn một tổ chức phụ thuộc hoàn toàn, chỉ là một “hội đoàn quần chúng” nằm trong hệ thống Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Tổ chức này chỉ gồm tăng ni, không có phật tử; chỉ có tổ chức ở Trung ương, còn ở địa phương thì “hình tháp lộn ngược” – tức là không có cơ sở. Mục đích là kiểm soát từ trên xuống, biến Phật giáo thành công cụ phục vụ chính sách, chứ không để nó trở thành một lực lượng xã hội độc lập.
Diễn biến Của “Hội nghị Thống nhất”: Kịch bản Đã Được Dàn dựng

Có thể bạn quan tâm: Phật Giáo Quảng Bình: Lịch Sử, Văn Hóa Và Những Di Sản Đặc Sắc
Cuộc họp tại TP.HCM vào đầu năm 1980, do ông Nguyễn Văn Linh chủ trì, đã hé lộ rõ ràng ý đồ của Đảng. Mặc dù biểu quyết ban đầu có phần chia rẽ, nhưng áp lực chính trị và những toan tính đã khiến cán cân nghiêng hẳn về phía chính quyền. Những vị lãnh đạo có uy tín như Hòa thượng Thích Đôn Hậu, Thích Trí Quang dần bị loại trừ hoặc giam lỏng.
Một chi tiết đáng chú ý là lá thư tố cáo được gửi đến các lãnh đạo cao cấp vào đúng ngày trước Đại hội (4/11/1981). Thư này vu khống các vị lãnh đạo GHPGVNTN là “hữu khuynh”, “tay sai CIA”, nhằm phá hoại cuộc thống nhất. May mắn thay, các lãnh đạo như Nguyễn Văn Linh, Võ Văn Kiệt, Mai Chí Thọ – những người từng công tác ở miền Nam – đã bác bỏ hoàn toàn nội dung thư, bảo vệ các vị chân tu. Tuy nhiên, điều này cũng cho thấy mức độ toan tính và thủ đoạn được sử dụng trong quá trình này.
Sự Ra đời của Giáo hội Phật giáo Việt Nam: Khi “Quốc doanh” Trở Thành Hiện thực
Ngày 7 tháng 11 năm 1981, tại chùa Quán Sứ (Hà Nội), Giáo hội Phật giáo Việt Nam (GHPGVN) chính thức được thành lập. Đây là kết quả của việc sáp nhập 9 tổ chức và hệ phái, trong đó lớn nhất là GHPGVNTN (bị giải thể) và Hội Phật giáo Thống nhất Việt Nam (phía Bắc).
Những Thay đổi then chốt về Hiến chương
Bản Hiến chương của GHPGVN đã được ban Tôn giáo Chính phủ và ban Dân vận Trung ương hiệu chỉnh, thay đổi những điều khoản then chốt:
- Lời nói đầu được thêm vào những câu như: “trong sự nghiệp giải phóng dân tộc ngày nay do Hồ Chủ tịch và Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo“, “cả nước đang xây dựng chủ nghĩa xã hội“.
- Chương II, Điều 4 bổ sung cụm từ: “…và Tổ quốc xã hội chủ nghĩa“.
- Tổ chức theo mô hình “hình tháp lộn ngược”: Trung ương có Ban Chấp hành, ở tỉnh thành có Ban Trị sự, còn ở cơ sở thì không có tổ chức Giáo hội, mà chỉ có Ban Quản trị Tự viện. Điều này có nghĩa là Giáo hội không bám rễ vào quần chúng, mà chỉ tồn tại như một cơ quan hành chính ở cấp Trung ương và tỉnh.
Hệ quả của mô hình “Phật giáo Quốc doanh”

Có thể bạn quan tâm: Tổng Kết Phật Sự 2024 Và Khai Mạc Khóa Tu Liễu Quán Lần Thứ 25 Tại Phú Yên
Việc biến Phật giáo thành một tổ chức “quốc doanh” đã mang lại những hệ quả sâu sắc:
- Mất đi tính độc lập: GHPGVN không còn là một tổ chức tự chủ. Mọi hoạt động, nhân sự, thậm chí cả nội dung giảng kinh đều chịu sự giám sát và kiểm soát của nhà nước.
- Mất đi vai trò xã hội: Một khi không còn bám rễ vào quần chúng, Phật giáo dần xa rời đời sống. Họ không còn dám lên tiếng về những bất công, bất công bằng trong xã hội, mà chỉ tập trung vào các nghi lễ, cầu an, cầu siêu.
- Suy thoái đạo đức và uy tín: Khi các vị chức sắc được “bổ nhiệm” thay vì “suy cử”, thì tiêu chí đức độ và tài năng không còn là yếu tố hàng đầu. Điều này dẫn đến tình trạng suy thoái đạo đức, tham danh trục lợi, và mất niềm tin trong quần chúng.
Những Hậu quả Dài hạn và Câu hỏi về Tương lai
Cuộc “thống nhất” năm 1981, xét về mặt hình thức, đã chấm dứt sự chia rẽ trong Phật giáo. Nhưng xét về bản chất, nó đã giết chết tinh thần độc lập và dấn thân của Phật giáo Việt Nam.

Những Dấu hiệu của Sự Suy tàn
- Thiếu vắng những vị chân tu: Những vị lãnh đạo có tâm, có tầm như Thích Trí Quang, Thích Quảng Độ, Thích Huyền Quang đều bị quản thúc, giam lỏng hoặc không được tham gia vào ban lãnh đạo GHPGVN.
- Tăng ni xa rời quần chúng: Nhiều chùa chiền trở thành điểm “kinh doanh” dịch vụ, tăng ni ít khi tiếp xúc, hỗ trợ đời sống tinh thần cho người dân.
- Phật giáo bị thương mại hóa: Nhu cầu cầu may, cầu lợi của quần chúng bị lợi dụng, biến chùa thành nơi “đổi chác” thay vì nơi tu học và thanh tịnh tâm hồn.
Một Tương lai Bấp bênh
Câu hỏi lớn nhất được đặt ra là: Liệu Phật giáo Việt Nam có thể phục hồi được tinh thần độc lập và dấn thân của mình? Để làm được điều đó, cần có một cuộc cải cách tư tưởng và tổ chức triệt để, trong đó:

- Tái khẳng định vị trí độc lập của Giáo hội đối với chính quyền.
- Xây dựng lại hệ thống tổ chức từ cơ sở, lấy quần chúng phật tử làm nền tảng.
- Đào tạo và trọng dụng nhân tài, lấy đức độ và trí tuệ làm tiêu chuẩn hàng đầu.
Kết luận: Bài học Lịch sử và Lời kêu gọi Tỉnh thức
Hành trình từ GHPGVNTN đến GHPGVN là một bài học lịch sử đau thương nhưng sâu sắc. Nó cho thấy rằng, khi một tôn giáo bị biến thành công cụ chính trị, thì chính tôn giáo đó sẽ đánh mất linh hồn của mình.

Sự ra đời của “Phật giáo Quốc doanh” không phải là một sự lựa chọn tự nhiên của lịch sử, mà là kết quả của những toan tính chính trị và áp lực chuyên chính. Nó đã để lại những hệ quả nặng nề cho đạo Phật và cho cả xã hội Việt Nam.
Trước thực trạng suy thoái và tha hóa đang diễn ra trong một bộ phận không nhỏ các cơ sở Phật giáo, việc tỉnh thức và phản tỉnh là điều cấp thiết. Người viết bài này không nhằm đả kích hay phủ nhận toàn bộ GHPGVN, mà muốn gợi mở một cách nhìn trung thực, khách quan về lịch sử để từ đó tìm ra hướng đi đúng đắn trong tương lai.
Phật giáo, với tinh thần từ bi, trí tuệ và bình đẳng, vốn dĩ là một giá trị tinh thần quý báu của dân tộc. Việc để nó bị tha hóa, biến chất là một tổn thất không thể đo đếm được. Mong rằng, qua bài viết này, độc giả sẽ có thêm góc nhìn đa chiều, từ đó cùng nhau suy ngẫm về một con đường phục hưng chân chính cho đạo Phật nước nhà.












Cập Nhật Lúc Tháng 12 18, 2025 by Đội Ngũ Chùa Phật Ân
