Phật giáo thời Lê sơ, trong bối cảnh Nho giáo được nâng lên vị trí độc tôn, vẫn duy trì một vị trí quan trọng trong đời sống tinh thần của người dân Đại Việt. Bài viết này sẽ cung cấp một cái nhìn toàn diện, chi tiết về diện mạo, cơ sở tồn tại và những vai trò thiết thực của Phật giáo trong giai đoạn lịch sử đặc biệt này.
Có thể bạn quan tâm: Mặt Phật Hổ Phách: Tinh Hoa Đá Quý Trong Nghệ Thuật Chế Tác Phong Thủy
Quy trình thực hiện nhanh
Dưới đây là các bước chính giúp người đọc nắm bắt nhanh nội dung:
- Tìm hiểu bối cảnh lịch sử: Sự chuyển đổi mô hình văn hóa từ Phật giáo sang Nho giáo dưới triều đại Lê sơ.
- Phân tích cơ sở tồn tại: Kinh tế, chính trị, xã hội và nhu cầu tâm linh là những yếu tố then chốt giúp Phật giáo tiếp tục phát triển.
- Khám phá diện mạo Phật giáo: Những biểu hiện cụ thể trong đời sống xã hội, từ hoàng tộc đến bình dân.
- Đánh giá vai trò và ảnh hưởng: Những đóng góp tích cực của Phật giáo đối với văn hóa, nghệ thuật và đời sống cộng đồng.
Bối cảnh lịch sử: Sự chuyển mình của mô hình văn hóa
Sự kiện nhà Lê lên ngôi năm 1428 đánh dấu một bước ngoặt lớn trong lịch sử dân tộc. Đây không chỉ là sự thay đổi triều đại mà còn là thời kỳ chuyển đổi mô hình văn hóa. Trước đó, Phật giáo là tôn giáo chính, chi phối sâu rộng đời sống chính trị – văn hóa – xã hội dưới thời Lý – Trần. Sang thời Lê sơ, Nho giáo được đưa lên vị trí hàng đầu, trở thành hệ tư tưởng chính thống phục vụ cho chế độ quân chủ quan liêu tập quyền.
Mô hình văn hóa thời Lê sơ được thể hiện rõ ràng qua nhận định của các học giả: “Thời Trần: Nho – Phật – Đạo; Thời Lê sơ: Nho – Phật – Đạo”. Mặc dù ba tôn giáo vẫn tồn tại, nhưng vị trí ưu tiên đã thay đổi. Nho giáo không còn là tôn giáo phụ trợ mà trở thành nền tảng chính trị, giáo dục và đạo đức. Sự chuyển đổi này tạo ra một môi trường xã hội mới, trong đó Phật giáo phải tìm cách thích nghi để tồn tại và phát triển.
Những cơ sở tồn tại vững chắc của Phật giáo thời Lê sơ
Cơ sở kinh tế – xã hội: Làng xã và tự chủ

Có thể bạn quan tâm: Phật Giáo Nam Định: Lịch Sử, Di Sản Và Hoạt Động Phật Sự
Sang thời Lê sơ, nền kinh tế trải qua nhiều biến động. Hệ thống điền trang, thái ấp của貴族 Trần bị phá vỡ, thay vào đó là chế độ quân điền và lộc điền do nhà nước kiểm soát. Tuy nhiên, ở cấp độ làng xã, quyền tự chủ vẫn được duy trì ở mức độ cao. Các làng xã vẫn quản lý ruộng đất công, tổ chức các hoạt động sản xuất và đời sống cộng đồng. Chính sự tự trị tương đối này đã tạo điều kiện cho các giá trị văn hóa truyền thống, trong đó có Phật giáo, tiếp tục được gìn giữ và phát huy.
Cơ sở chính trị: Sự dung hòa và kiểm soát
Triều đình Lê sơ không hoàn toàn bài xích Phật giáo. Mặc dù Nho giáo được nâng lên vị trí độc tôn, nhà nước vẫn công nhận sự tồn tại của Phật giáo như một tín ngưỡng quan trọng. Một số biện pháp quản lý được áp dụng, như việc khảo hạch tăng sĩ đầu thời Lê sơ (năm 1429) nhằm nâng cao chất lượng tu hành. Tuy nhiên, đây không phải là hành động triệt để bài trừ mà là một hình thức kiểm soát và sàng lọc.
Điều này được thể hiện rõ qua việc triều đình vẫn tổ chức các nghi lễ Phật giáo, như việc rước tượng Phật ở chùa Pháp Vân về Kinh làm lễ cầu mưa năm 1434, hay mời các vị sư điểm nhãn cho tượng hoàng thái hậu. Những hoạt động này cho thấy sự dung hòa giữa chính quyền và Phật giáo, khi nhà nước sử dụng Phật giáo để phục vụ các nhu cầu chính trị và xã hội.

Có thể bạn quan tâm: Đặc Điểm Của Phật Giáo Hoa Tông Ở Nam Bộ
Cơ sở tâm linh: Nhu cầu sâu thẳm của con người
Dù Nho giáo phát triển mạnh mẽ, nhưng nó không thể thay thế hoàn toàn những nhu cầu tâm linh sâu thẳm của con người. Nho giáo chủ yếu tập trung vào đạo đức xã hội, trách nhiệm với gia đình và đất nước. Trong khi đó, Phật giáo cung cấp những lời giải đáp về kiếp sống, luân hồi, nghiệp báo và giải thoát – những vấn đề mà Nho giáo không đề cập đến.
Nhu cầu tìm kiếm sự an ủi, giải thoát khỏi khổ đau, mong muốn được cầu phúc, cầu siêu cho người đã khuất là những động lực mạnh mẽ giúp Phật giáo tiếp tục tồn tại trong lòng dân. Như Hà Văn Tấn đã nhận định: “Nền tảng tư tưởng Phật giáo đã cắm rễ hàng nghìn năm không dễ gì có thể gạt bỏ khỏi đời sống tâm linh của người Việt”.
Diện mạo Phật giáo thời Lê sơ
Sự hiện diện trong hoàng tộc và giới quan lại
Mặc dù triều đình Lê sơ đề cao Nho giáo, nhưng vẫn có những biểu hiện của Phật giáo trong giới cầm quyền. Lê Thánh Tông, vị hoàng đế tiêu biểu cho thời kỳ này, tuy đề cao Nho giáo nhưng vẫn có những tác phẩm văn học thể hiện ảnh hưởng của tư tưởng Phật giáo, như tác phẩm “Thập giới cô hồn quốc ngữ văn” (tương truyền). Điều này cho thấy sự giao thoa, dung hòa giữa các hệ tư tưởng trong tầng lớp thượng lưu.
Trong giới quan lại, Nho sĩ, cũng có những người vừa theo Nho giáo, vừa có niềm tin vào Phật giáo. Nguyễn Trãi, một danh nhân văn hóa lớn, là một ví dụ tiêu biểu. Trong thơ văn của ông, ta có thể thấy những triết lý bất nhị, vô thường của Thiền tông, thể hiện một tâm hồn sâu sắc, khoan dung và từ bi. Lương Thế Vinh, một trạng nguyên nổi tiếng, tuy phê phán những tệ lậu của Phật giáo, nhưng vẫn biên soạn những sách chuyên về Phật giáo, cho thấy sự quan tâm và am hiểu sâu sắc về đạo Phật.
Phật giáo trong đời sống dân gian
Ở cấp độ dân gian, Phật giáo vẫn là một phần không thể thiếu trong đời sống tinh thần của người dân. Các ngôi chùa vẫn là trung tâm sinh hoạt văn hóa, tín ngưỡng của làng xã. Người dân đến chùa để cầu phúc, cầu an, cầu siêu cho người đã khuất. Các lễ hội Phật giáo, như lễ Phật Đản, lễ Vu Lan, vẫn được tổ chức sôi nổi, thu hút đông đảo quần chúng tham gia.
Sự phát triển của các tông phái

Có thể bạn quan tâm: Niệm Phật Chữa Khỏi Bệnh Ung Thư: Khoa Học Nói Gì Về Mối Liên Hệ Giữa Tín Ngưỡng Và Sức Khỏe?
Thời Lê sơ, các tông phái Phật giáo như Thiền tông, Tịnh độ tông tiếp tục phát triển và có những đóng góp quan trọng cho văn hóa, nghệ thuật. Những vị sư có uy tín, học vấn cao tiếp tục hành đạo, giảng dạy và biên soạn kinh sách. Việc tu bổ, xây dựng chùa chiền vẫn diễn ra, thể hiện sự quan tâm của cộng đồng và cá nhân đối với Phật giáo.
Những vai trò và ảnh hưởng tích cực
Góp phần xây dựng nền văn hóa dân tộc
Phật giáo thời Lê sơ đóng vai trò quan trọng trong việc xây dựng và phát triển nền văn hóa dân tộc. Những giá trị từ bi, bác ái, nhân ái của Phật giáo đã góp phần hình thành đạo đức, lối sống tốt đẹp cho người dân. Các tác phẩm văn học, nghệ thuật có ảnh hưởng của Phật giáo đã làm phong phú thêm kho tàng văn hóa Việt Nam.
Hỗ trợ giáo dục và y học
Các chùa chiền thời Lê sơ không chỉ là nơi tu hành mà còn là trung tâm giáo dục, nơi dạy chữ, dạy đạo lý cho trẻ em trong làng. Nhiều vị sư có trình độ học vấn cao đã tham gia vào việc giảng dạy, truyền bá kiến thức. Ngoài ra, Phật giáo cũng có những đóng góp trong lĩnh vực y học, với những phương pháp chữa bệnh bằng thảo dược, châm cứu, dưỡng sinh…
Gắn kết cộng đồng và ổn định xã hội
Phật giáo đóng vai trò quan trọng trong việc gắn kết cộng đồng, tạo nên sự đoàn kết, tương thân tương ái trong làng xã. Các hoạt động từ thiện, cứu giúp người nghèo, làm phúc cho cộng đồng do chùa tổ chức đã góp phần ổn định xã hội, giảm bớt những bất công, bất bình.
Kết luận
Phật giáo thời Lê sơ, trong bối cảnh Nho giáo được nâng lên vị trí độc tôn, vẫn không hề suy thoái hay biến mất. Thay vào đó, nó đã thích nghi, tìm được chỗ đứng vững chắc trong lòng dân tộc. Sự tồn tại và phát triển của Phật giáo thời kỳ này là kết quả của sự kết hợp giữa nhu cầu tâm linh sâu thẳm của con người, sự dung hòa của chính quyền và sức sống mãnh liệt của truyền thống văn hóa dân tộc. Phật giáo thời Lê sơ không chỉ là một tôn giáo mà còn là một phần quan trọng trong đời sống tinh thần, văn hóa và xã hội của Đại Việt, góp phần làm nên một bức tranh văn hóa đa dạng, phong phú và độc đáo. Để hiểu rõ hơn về lịch sử và văn hóa nước nhà, mời bạn tìm hiểu thêm các bài viết khác tại chuaphatanlongthanh.com.
Cập Nhật Lúc Tháng 12 20, 2025 by Đội Ngũ Chùa Phật Ân
