Chúng ta ai cũng từng có những khoảnh khắc tuyệt vọng, khi cảm giác như chẳng còn ai để níu kéo, chẳng có lối thoát nào. Với tôi, đó là thời điểm tôi lần đầu tiên mở ra cuốn kinh Quan Âm trong góc bàn thờ gia đình. Từ một người con gái mơ mộng, chỉ biết đến âm nhạc và những ước mơ tuổi trẻ, tôi đã bất ngờ bước vào một hành trình kỳ diệu, được dẫn dắt bởi Đức Phật Quan Âm từ những phút giây tuyệt vọng nhất, để rồi cuối cùng tìm thấy ánh sáng, tìm thấy vị Thầy, và tìm thấy con đường tu tập chân chính.
Có thể bạn quan tâm: Phật Pháp Nhiệm Mầu Tịnh Thất Quan Âm: Hành Trình Tìm Về Bình An Giữa Đời
Khởi Nguyên: Những Năm Tháng Tuổi Thơ Và Niềm Tin Đầu Tiên
Mỗi chúng ta đều có một khởi nguyên, một bối cảnh hình thành nên con người mình. Tôi sinh ra trong một gia đình trung lưu ở Sài Gòn thời Việt Nam Cộng Hòa. Bố tôi là bác sĩ sản khoa tại bệnh viện Từ Dũ, mẹ tôi là nữ hộ sinh, người đã nuôi dạy năm người con trong kỷ luật và tình yêu thương. Dù gia đình theo đạo Phật, tôi lại được gửi vào một trường Pháp danh tiếng, Couvent Des Oiseaux, nơi các sơ dạy dỗ học trò trở thành những cô gái dịu dàng, học hành nghiêm túc. Đồng phục jupe xanh, áo sơ mi trắng, đó là hình ảnh tuổi học trò của tôi, một thời kỳ bình yên, chưa hề biết đến những biến động sắp ập đến.
Tuy nhiên, cuộc sống luôn có những bước ngoặt mà chẳng ai có thể lường trước được. Năm 1975, Saigon thất thủ. Bố tôi phải đi học tập cải tạo, anh cả bị bắt vì tham gia tổ chức vượt biên, chị tôi đã một mình lên con tàu định mệnh để tìm bến bờ tự do ở Canada. Gia đình tôi, từ một tổ ấm hạnh phúc, bỗng chốc trở nên tan tác, rạn nứt. Trong những ngày tháng u ám ấy, khi mà chẳng biết phải tìm ai để chia sẻ nỗi lòng, tôi tình cờ để ý đến một cuốn sách kinh nằm gần bàn thờ Phật Quan Âm trong phòng khách. Đó là cuốn kinh Phật Quan Âm Cứu Khổ Cứu Nạn.
Đó là lần đầu tiên tôi thực sự tiếp xúc với Phật pháp Quan Âm một cách có ý thức. Cuốn sách nói rằng, bất kể gặp nạn gì, chỉ cần thành tâm cầu xin, Đức Phật Quan Âm sẽ gia hộ để thoát nạn, kể cả việc vượt biển cũng sẽ được phù hộ không bị chìm tàu hay cướp bóc. Ở tuổi 16, tôi còn rất trẻ, còn rất nhiều hoài nghi, nhưng chính trong tuyệt vọng, tôi đã quyết định thử. Tôi bắt đầu đọc kinh mỗi ngày, cầu nguyện cho gia đình được bình an, được cùng nhau vượt biên đến một nơi tự do, cho anh cả được thả, cho bố mẹ đoàn tụ, cho cả gia đình được sống yên ổn.
Kỳ Diệu Của Niềm Tin: Những Điều Ước Trở Thành Hiện Thực
Điều kỳ diệu đã xảy ra. Những điều mà tôi tưởng chừng như chỉ là ước mơ viển vông, lần lượt trở thành hiện thực. Sau một năm rưỡi kiên trì cầu nguyện, rất nhiều duyên may mắn đã đến. Anh cả tôi được thả tự do, anh ba và bố tôi đã bằng lòng rời bỏ những ràng buộc để cùng gia đình vượt biên. Chúng tôi tìm được một người tổ chức vượt biên, không phải là những chuyến đi liều lĩnh mà là một hành trình được sắp xếp tương đối an toàn.
Khi lên con tàu định mệnh, tôi quyết định niệm hồng danh Đức Phật Quan Âm suốt hành trình, cầu mong được phù hộ. Con tàu đã hai lần bị hải tặc Thái Lan chận lại, nhưng may mắn thay, họ chỉ cướp đi tiền bạc và tài sản chứ không gây hại đến tính mạng. Tôi vẫn nghĩ đó là sự may mắn, chứ chưa từng nghĩ rằng đó chính là sự gia hộ của Đức Phật Quan Âm. Nhưng nhìn lại, có thể nói rằng, nếu không có niềm tin vào Phật pháp Quan Âm, liệu tôi có đủ can đảm để vượt qua những ngày tháng đen tối đó không? Có thể nói rằng, niềm tin vào Đức Phật Quan Âm đã là sợi dây cứu sinh duy nhất, là ánh sáng le lói trong bóng tối, giúp tôi giữ vững tinh thần và tin rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp.
Hành Trình Mới Ở Xứ Người: Những Thử Thách Và Niềm Tin Vững Chắc
Đến Canada, một đất nước lạnh giá với ngôn ngữ hoàn toàn xa lạ, tôi lại phải đối mặt với một thử thách mới. Tôi phải học lại từ đầu, học tiếng Pháp, tiếng Anh, học những môn học căn bản để có thể tiếp tục con đường học vấn. Gia đình tôi cũng không thể giúp đỡ về mặt tài chính, vì tôi đã 18 tuổi, phải tự lập. Tôi cảm thấy mình thật yếu đuối, thật cô đơn. Nhưng tôi vẫn không bao giờ quên cầu nguyện. Tôi cầu xin Đức Quan Âm giúp tôi học hành giỏi giang, gặp được nhiều may mắn, và đặc biệt là tìm được một người chồng tốt để cùng nhau xây dựng tương lai.
Và một lần nữa, điều kỳ diệu lại xảy ra. Tôi đã gặp được một người chồng tốt, người đã đưa tôi về California, một nơi ấm áp và tràn đầy cơ hội. Tuy nhiên, thử thách về ngôn ngữ vẫn còn đó. Tôi phải tự học tiếng Anh, phải học đại học, phải cố gắng để có thể tự nuôi sống bản thân. Tôi không muốn phải lệ thuộc vào ai. Mỗi tối, tôi lại cầu nguyện, cầu xin Đức Quan Âm gia hộ cho tôi vượt qua được những khó khăn này.
Sau năm năm học hành gian khổ, tôi đã tốt nghiệp đại học với bằng cử nhân ngành điện toán. Nhưng ra trường lại là một chuyện khác. Tôi phải tìm việc làm, và đó là một cuộc chiến khốc liệt, đặc biệt là vào năm 1988, khi nước Mỹ đang gặp phải khủng hoảng kinh tế. Tôi đã gửi hàng chục đơn xin việc, nhưng đều bị từ chối vì thiếu kinh nghiệm và tiếng Anh chưa tốt. Tôi lại một lần nữa cầu nguyện, cầu xin Đức Quan Âm giúp đỡ. Và rồi, tôi đã tìm được một công việc gần nhà, phù hợp với năng lực, có mức lương ổn định, và đặc biệt là được nhiều người trong công ty giúp đỡ. Tôi cảm nhận được rằng, có một bàn tay vô hình nào đó đang dẫn dắt tôi, giúp tôi vượt qua những khó khăn tưởng chừng như không thể vượt qua được.

Có thể bạn quan tâm: Phật Pháp Nhân Quả Trong Đời Sống: Hiểu Biết Và Ứng Dụng
Gia Đình Và Những Ước Nguyện Mới: Từ Mong Ước Có Con Đến Niềm Tin Vào Vãng Sanh
Cuộc sống dường như đã ổn định, nhưng tôi và chồng vẫn luôn mong ước có một đứa con. Chúng tôi đã cố gắng trong hai năm mà vẫn chưa có tin vui. Chúng tôi đã tìm đến bác sĩ, đã thử rất nhiều phương pháp, nhưng đều không có kết quả. Một lần nữa, tôi lại cầu nguyện, cầu xin Đức Quan Âm giúp đỡ. Tôi cầu nguyện cho mình có thể mang thai và sinh ra một đứa con khỏe mạnh. Và rồi, một ngày nọ, tôi nằm mơ thấy mình đang ẵm một bé gái khoảng hai tuổi, tóc ngắn, rất đáng yêu. Không lâu sau đó, tôi đã mang thai, và sinh ra một cô con gái rất kháu khỉnh. Sau này, chúng tôi còn có thêm một cậu con trai, tuy nhiên, cháu lại mắc phải chứng tự kỷ.
Khi con trai tôi bị bệnh, tôi cảm thấy như trời đất sụp đổ. Tôi đã dành hết thời gian để chăm sóc cháu, và trong thời gian đó, tôi lại có một ước nguyện mới: tôi mong ước có thể gặp được một vị Minh Sư, một vị thầy chân chính, người có thể chỉ dẫn tôi cách tu hành đúng đắn, để khi tôi qua đời, tôi có thể vãng sanh về cõi Tịnh Độ, thoát khỏi sáu cõi luân hồi đau khổ.
Đây là một ước nguyện rất lớn, rất cao cả, nhưng cũng rất khó thực hiện. Chồng tôi không thích giao thiệp với ai, cũng không thích đi ra ngoài nhiều. Tôi cảm thấy rằng, có lẽ tôi sẽ không bao giờ có cơ hội gặp được một vị thầy như vậy. Nhưng tôi vẫn không từ bỏ niềm tin. Tôi vẫn cầu nguyện, vẫn mong ước, vẫn hy vọng.
Gặp Gỡ Định Mệnh: Từ Chùa Liên Hoa Đến Vị Thầy Từ Kiếp Trước
Và rồi, một ngày nọ, tôi nghe nói rằng ở Chùa Liên Hoa có một vị Lạt Ma Tây Tạng sẽ đến giảng Pháp vào cuối tuần. Tôi đã rủ chồng tôi mang theo con trai đi nghe Pháp. Khi đến nơi, tôi nhìn thấy vị thầy, và trong lòng tôi bỗng dưng có một cảm giác rất lạ. Tôi cảm thấy rằng vị thầy này có nét gì đó rất quen thuộc, như thể tôi đã từng gặp ở đâu đó, nhưng tôi không thể nhớ ra.
Sau hai ngày nghe Pháp, chúng tôi đã mời thầy về nhà để đọc kinh cầu an và ban phước lành cho gia đình. Đó là lần đầu tiên tôi được nghe thầy giảng về việc không nên cúng vong, mà chỉ nên niệm Phật và hồi hướng cho vong linh được siêu thoát. Đó là bài học đầu tiên mà thầy đã dạy chúng tôi.
Thông thường, các vị thầy Tây Tạng đến giảng Pháp rồi lại đi tiếp qua các tiểu bang khác. Họ cũng thường không nói được tiếng Anh, nên rất khó để có thể trao đổi, học hỏi. Nhưng vị thầy này thì khác. Thầy nói được tiếng Anh, dù có thể hơi khó hiểu, và tôi được biết rằng thầy cũng sống gần nơi tôi ở. Sau đó, thầy cho biết rằng thầy thuộc dòng truyền thừa Karma Kagyu, một dòng truyền thừa rất quan trọng trong Phật giáo Tây Tạng.
Chúng tôi đã xin quy y với thầy. Và rồi, một cơ duyên khác lại đến. Chúng tôi có dịp gặp được Đức Đạt Lai Lạt Ma tại Chùa Điều Ngự, và sau đó, chúng tôi đã đến Chùa Tây Tạng Geden Shoeling, nơi mà Đức Đạt Lai Lạt Ma đã xoa đầu và ban phước lành cho tôi và con trai.
Và rồi, một người bạn, một người thiện tri thức, đã khuyên tôi nên tu hành tinh tấn, và cần có một vị Minh Sư chỉ dẫn. Vào đúng dịp này, vị Lạt Ma đang cần một người hộ pháp để giúp đỡ thầy làm quen với cộng đồng người Việt ở Quận Cam. Chồng tôi và tôi đã nhận lời làm hộ pháp cho thầy.
Chúng tôi rất ngây thơ, không có nhiều kinh nghiệm về Phật Pháp, nhưng chúng tôi đã rất cố gắng. Chúng tôi tổ chức những buổi giảng Pháp, giúp thầy gần gũi hơn với cộng đồng người Việt. Chồng tôi còn dịch một số sách kinh Tây Tạng từ tiếng Anh sang tiếng Việt để các Phật tử có thể đọc kinh chung với thầy.
Và rồi, một ngày nọ, thầy thiền và nói rằng, chồng tôi, tôi và con trai, trong kiếp trước, đều là người Tây Tạng, và đều là học trò của thầy. Kiếp này, dù thầy sinh ra ở Tây Tạng, còn tôi sinh ra ở Việt Nam, nhưng cuối cùng, thầy trò lại gặp nhau ở đất California để cùng nhau tu tập. Đó là một điều mà tôi không thể tưởng tượng được. Tôi đã từng là một cô bé thích điệu, thích âm nhạc, không hề biết gì về Phật Pháp, vậy mà cuối cùng lại được tái ngộ với vị thầy cũ từ kiếp trước.

Có thể bạn quan tâm: Những Chuyện Có Thật Về Nhân Quả Và Phật Pháp Nhiệm Màu: Phân Tích Toàn Diện
Hiểu Rõ Hơn Về Phật Pháp: Từ Niệm Phật Đến Kim Cương Thừa
Sáu năm đã trôi qua kể từ ngày tôi gặp được vị thầy. Trong thời gian đó, tôi đã học hỏi được rất nhiều về Phật pháp Quan Âm, về Kim Cương Thừa, về Đại Thừa. Tôi đã hiểu rằng, cuộc đời này là vô thường, như bọt nước, như giấc mơ. Tôi không thể biết được khi nào tôi sẽ chết, và khi chết, không có gì có thể cứu giúp tôi được, ngoại trừ Phật Pháp.
Tôi đã học được rằng, tu hành không chỉ là đi chùa, cúng dường, mà còn là việc thực hành chánh pháp mỗi ngày, là việc tụng kinh, trì chú, niệm Phật, tích lũy công đức. Tôi đã học được rằng, có rất nhiều pháp môn tu tập, và pháp môn Quan Âm mà tôi đang tu tập là một pháp môn rất thù thắng, rất phù hợp với tôi.
Tôi đã học được rằng, Đức Phật Quan Âm không chỉ là một vị Phật cứu khổ cứu nạn, mà còn là một vị Bồ Tát đại từ đại bi, luôn luôn lắng nghe tiếng kêu cứu của chúng sanh. Tôi đã học được rằng, khi tôi niệm danh hiệu của Đức Phật Quan Âm, tôi không chỉ đang cầu xin sự giúp đỡ, mà còn đang kết nối với năng lượng từ bi của ngài, đang gieo trồng những hạt giống thiện lành trong tâm thức của mình.
Tôi đã học được rằng, việc tu hành không phải là để cầu được điều gì đó, mà là để chuyển hóa tâm念, để đoạn trừ phiền não, để phát triển trí tuệ và từ bi. Tôi đã học được rằng, mục tiêu cuối cùng của tu hành là để đạt được giải thoát, để vãng sanh về cõi Tịnh Độ, để không còn phải luân hồi trong sáu nẻo khổ đau.
Lời Kết: Một Lời Khuyên Dành Cho Những Ai Đang Tìm Kiếm Ánh Sáng
Tôi xin chia sẻ câu chuyện của mình không phải để khoe khoang, mà là để khuyến khích những ai đang trong cơn tuyệt vọng, đang tìm kiếm một lối thoát, đang mong muốn tìm thấy ánh sáng trong bóng tối. Hãy tin tưởng vào Phật pháp Quan Âm. Hãy thành tâm cầu nguyện. Hãy niệm danh hiệu của Đức Phật Quan Âm. Hãy tin rằng, có một năng lượng từ bi vô biên đang luôn lắng nghe tiếng kêu cứu của bạn.
Hãy nhớ rằng, Phật pháp Quan Âm không chỉ là một niềm tin, mà còn là một con đường tu tập, một con đường dẫn đến an lạc, hạnh phúc, và giải thoát. Hãy tìm đến một vị thầy chân chính, hãy học hỏi, hãy thực hành. Hãy tin rằng, dù bạn đang ở đâu, dù bạn đang gặp phải khó khăn gì, thì vẫn luôn có một con đường dẫn đến ánh sáng.
Tôi cầu nguyện rằng, trong tất cả các lần tái sanh, tôi sẽ không bao giờ bị xa cách một vị Lạt Ma hoàn hảo, và sẽ luôn được tận hưởng sự huy hoàng của Phật Pháp. Tôi cầu nguyện rằng, khi tôi đã thành tựu những phẩm hạnh của nhân quả, tôi sẽ nhanh chóng đạt được giác ngộ Kim Cang.
Cuối cùng, tôi xin chia sẻ một câu chuyện nhỏ. Khi tôi còn nhỏ, tôi thường nghe mẹ tôi kể về một bà lão nghèo khổ, mỗi ngày chỉ biết niệm Phật Quan Âm. Một hôm, bà lão nằm mơ thấy Đức Phật Quan Âm hiện ra, bảo bà hãy ra chợ mua một con gà. Bà lão nghe theo, mua một con gà về nhà. Khi mổ gà, bà lão phát hiện trong bụng gà có một cục vàng. Từ đó, bà lão thoát khỏi cảnh nghèo khổ.
Tôi không kể câu chuyện này để khuyên bạn đi mua gà, mà là để nói rằng, Phật pháp Quan Âm luôn luôn có những điều kỳ diệu, những điều mà chúng ta không thể tưởng tượng được. Chỉ cần bạn tin tưởng, chỉ cần bạn thành tâm, thì mọi điều tốt đẹp sẽ đến với bạn.

Có thể bạn quan tâm: Phật Pháp Nhuộm Màu: Nghệ Thuật Sống Thiền Trong Đời Thường
Nam mô Tây Phương Cực Lạc Thế Giới Đại Từ Đại Bi A Di Đà Phật!
Cập Nhật Lúc Tháng 12 20, 2025 by Đội Ngũ Chùa Phật Ân
