Bài viết gốc
Thơ của các nhà sư, một dòng chảy âm thầm mà nội lực, đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn học dân tộc từ hàng ngàn năm nay. Dòng thơ thiền Việt Nam đã đi qua những thăng trầm lịch sử, từ thời Trần với Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông cho đến các thiền sư thời Vạn Xuân, Tiền Lê. Những vần thơ ấy không chỉ là sản phẩm của thiền định mà còn là sợi dây liên kết giữa đạo pháp và dân tộc, được thể hiện qua nhiều giai đoạn lịch sử. Gần đây, tôi có dịp đọc thi phẩm “Bần tăng thi tập” của nhà sư Thích Phước Ngọc, một tác giả trẻ nhưng đã có những đóng góp đáng chú ý cho dòng thơ thiền hiện đại.
Có thể bạn quan tâm: Sớ Cúng Hà Bá: Nguồn Gốc, Ý Nghĩa Và Bài Văn Khấn Chuẩn
Thơ của nhà sư Thích Phước Ngọc không chỉ đơn thuần là những vần thơ về Phật pháp mà còn là hành trình tự sự về một cuộc đời dấn thân, từ những ngày đầu chập chững vào cửa Phật cho đến khi trở thành một trụ trì chùa và giám đốc trung tâm cô nhi viện. Qua các chương như “Đạo Phật với tuổi hoa niên”, “Thời niên thiếu”, “Hậu sinh tiếp bước”, “Ký sự những miền đất lành”, “Phật, em và tôi” và “Hộ Quốc”, tác giả đã lột tả được những giai đoạn sinh, học, hành, du, lão, bệnh, tử của kiếp người. Những vần thơ không chỉ mang tính triết lý sâu xa mà còn là tiếng nói của một trái tim muốn hòa mình vào cuộc sống, muốn đem đạo pháp vào đời.
Có thể bạn quan tâm: Top 10 Loại Trái Cây Cúng Đám Ma Tốt Nhất Và Ý Nghĩa Tâm Linh Cần Biết
Điều đặc biệt ở “Bần tăng thi tập” là sự kết hợp giữa chất thiền thâm sâu và những hình ảnh rất đỗi đời thường, thậm chí là hiện đại như “cell phone”. Điều này cho thấy một tinh thần nhập thế dũng mãnh của thế hệ Tăng Ni trẻ hiện nay. Họ không chỉ lo tu cho bản thân mà còn muốn độ đời, muốn góp phần vào sự phát triển của đất nước. Thơ của Thích Phước Ngọc vì vậy không chỉ là những bài học Phật pháp mà còn là những lời khuyên về cách sống, cách đối diện với sinh, lão, bệnh, tử, và cách để tìm thấy sự an nhiên trong thế gian nhiễu nhương này.
Có thể bạn quan tâm: Hoa Cẩm Chướng Có Cúng Được Không? Ý Nghĩa Và Những Lưu Ý Quan Trọng
Thơ của các nhà sư, một dòng chảy âm thầm mà nội lực, đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn học dân tộc từ hàng ngàn năm nay. Dòng thơ thiền Việt Nam đã đi qua những thăng沉历史, từ thời Trần với Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông cho đến các thiền sư thời Vạn Xuân, Tiền Lê. Những vần thơ ấy không chỉ là sản phẩm của thiền định mà còn là sợi dây liên kết giữa đạo pháp và dân tộc, được thể hiện qua nhiều giai đoạn lịch sử. Gần đây, tôi có dịp đọc thi phẩm “Bần tăng thi tập” của nhà sư Thích Phước Ngọc, một tác giả trẻ nhưng đã có những đóng góp đáng chú ý cho dòng thơ thiền hiện đại.
Có thể bạn quan tâm: Heo Quay Cúng Tổ Ngành: Lễ Vật Không Thể Thiếu Cho Lòng Thành Kính Tổ Tiên
Thơ của nhà sư Thích Phước Ngọc không chỉ đơn thuần là những vần thơ về Phật pháp mà còn là hành trình tự sự về một cuộc đời dấn thân, từ những ngày đầu chập chững vào cửa Phật cho đến khi trở thành một trụ trì chùa và giám đốc trung tâm cô nhi viện. Qua các chương như “Đạo Phật với tuổi hoa niên”, “Thời niên thiếu”, “Hậu sinh tiếp bước”, “Ký sự những miền đất lành”, “Phật, em và tôi” và “Hộ Quốc”, tác giả đã lột tả được những giai đoạn sinh, học, hành, du, lão, bệnh, tử của kiếp người. Những vần thơ không chỉ mang tính triết lý sâu xa mà còn là tiếng nói của một trái tim muốn hòa mình vào cuộc sống, muốn đem đạo pháp vào đời.
Điều đặc biệt ở “Bần tăng thi tập” là sự kết hợp giữa chất thiền thâm sâu và những hình ảnh rất đỗi đời thường, thậm chí là hiện đại như “cell phone”. Điều này cho thấy một tinh thần nhập thế dũng mãnh của thế hệ Tăng Ni trẻ hiện nay. Họ không chỉ lo tu cho bản thân mà còn muốn độ đời, muốn góp phần vào sự phát triển của đất nước. Thơ của Thích Phước Ngọc vì vậy không chỉ là những bài học Phật pháp mà còn là những lời khuyên về cách sống, cách đối diện với sinh, lão, bệnh, tử, và cách để tìm thấy sự an nhiên trong thế gian nhiễu nhương này.
Thơ của các nhà sư, một dòng chảy âm thầm mà nội lực, đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn học dân tộc từ hàng ngàn năm nay. Dòng thơ thiền Việt Nam đã đi qua những thăng trầm lịch sử, từ thời Trần với Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông cho đến các thiền sư thời Vạn Xuân, Tiền Lê. Những vần thơ ấy không chỉ là sản phẩm của thiền định mà còn là sợi dây liên kết giữa đạo pháp và dân tộc, được thể hiện qua nhiều giai đoạn lịch sử. Gần đây, tôi có dịp đọc thi phẩm “Bần tăng thi tập” của nhà sư Thích Phước Ngọc, một tác giả trẻ nhưng đã có những đóng góp đáng chú ý cho dòng thơ thiền hiện đại.
Thơ của nhà sư Thích Phước Ngọc không chỉ đơn thuần là những vần thơ về Phật pháp mà còn là hành trình tự sự về một cuộc đời dấn thân, từ những ngày đầu chập chững vào cửa Phật cho đến khi trở thành một trụ trì chùa và giám đốc trung tâm cô nhi viện. Qua các chương như “Đạo Phật với tuổi hoa niên”, “Thời niên thiếu”, “Hậu sinh tiếp bước”, “Ký sự những miền đất lành”, “Phật, em và tôi” và “Hộ Quốc”, tác giả đã lột tả được những giai đoạn sinh, học, hành, du, lão, bệnh, tử của kiếp người. Những vần thơ không chỉ mang tính triết lý sâu xa mà còn là tiếng nói của một trái tim muốn hòa mình vào cuộc sống, muốn đem đạo pháp vào đời.
Điều đặc biệt ở “Bần tăng thi tập” là sự kết hợp giữa chất thiền thâm sâu và những hình ảnh rất đỗi đời thường, thậm chí là hiện đại như “cell phone”. Điều này cho thấy một tinh thần nhập thế dũng mãnh của thế hệ Tăng Ni trẻ hiện nay. Họ không chỉ lo tu cho bản thân mà còn muốn độ đời, muốn góp phần vào sự phát triển của đất nước. Thơ của Thích Phước Ngọc vì vậy không chỉ là những bài học Phật pháp mà còn là những lời khuyên về cách sống, cách đối diện với sinh, lão, bệnh, tử, và cách để tìm thấy sự an nhiên trong thế gian nhiễu nhương này.
Thơ của các nhà sư, một dòng chảy âm thầm mà nội lực, đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn học dân tộc từ hàng ngàn năm nay. Dòng thơ thiền Việt Nam đã đi qua những thăng trầm lịch sử, từ thời Trần với Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông cho đến các thiền sư thời Vạn Xuân, Tiền Lê. Những vần thơ ấy không chỉ là sản phẩm của thiền định mà còn là sợi dây liên kết giữa đạo pháp và dân tộc, được thể hiện qua nhiều giai đoạn lịch sử. Gần đây, tôi có dịp đọc thi phẩm “Bần tăng thi tập” của nhà sư Thích Phước Ngọc, một tác giả trẻ nhưng đã có những đóng góp đáng chú ý cho dòng thơ thiền hiện đại.
Thơ của nhà sư Thích Phước Ngọc không chỉ đơn thuần là những vần thơ về Phật pháp mà còn là hành trình tự sự về một cuộc đời dấn thân, từ những ngày đầu chập chững vào cửa Phật cho đến khi trở thành một trụ trì chùa và giám đốc trung tâm cô nhi viện. Qua các chương như “Đạo Phật với tuổi hoa niên”, “Thời niên thiếu”, “Hậu sinh tiếp bước”, “Ký sự những miền đất lành”, “Phật, em và tôi” và “Hộ Quốc”, tác giả đã lột tả được những giai đoạn sinh, học, hành, du, lão, bệnh, tử của kiếp người. Những vần thơ không chỉ mang tính triết lý sâu xa mà còn là tiếng nói của một trái tim muốn hòa mình vào cuộc sống, muốn đem đạo pháp vào đời.
Điều đặc biệt ở “Bần tăng thi tập” là sự kết hợp giữa chất thiền thâm sâu và những hình ảnh rất đỗi đời thường, thậm chí là hiện đại như “cell phone”. Điều này cho thấy một tinh thần nhập thế dũng mãnh của thế hệ Tăng Ni trẻ hiện nay. Họ không chỉ lo tu cho bản thân mà còn muốn độ đời, muốn góp phần vào sự phát triển của đất nước. Thơ của Thích Phước Ngọc vì vậy không chỉ là những bài học Phật pháp mà còn là những lời khuyên về cách sống, cách đối diện với sinh, lão, bệnh, tử, và cách để tìm thấy sự an nhiên trong thế gian nhiễu nhương này.
Thơ của các nhà sư, một dòng chảy âm thầm mà nội lực, đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn học dân tộc từ hàng ngàn năm nay. Dòng thơ thiền Việt Nam đã đi qua những thăng trầm lịch sử, từ thời Trần với Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông cho đến các thiền sư thời Vạn Xuân, Tiền Lê. Những vần thơ ấy không chỉ là sản phẩm của thiền định mà còn là sợi dây liên kết giữa đạo pháp và dân tộc, được thể hiện qua nhiều giai đoạn lịch sử. Gần đây, tôi có dịp đọc thi phẩm “Bần tăng thi tập” của nhà sư Thích Phước Ngọc, một tác giả trẻ nhưng đã có những đóng góp đáng chú ý cho dòng thơ thiền hiện đại.
Thơ của nhà sư Thích Phước Ngọc không chỉ đơn thuần là những vần thơ về Phật pháp mà còn là hành trình tự sự về một cuộc đời dấn thân, từ những ngày đầu chập chững vào cửa Phật cho đến khi trở thành một trụ trì chùa và giám đốc trung tâm cô nhi viện. Qua các chương như “Đạo Phật với tuổi hoa niên”, “Thời niên thiếu”, “Hậu sinh tiếp bước”, “Ký sự những miền đất lành”, “Phật, em và tôi” và “Hộ Quốc”, tác giả đã lột tả được những giai đoạn sinh, học, hành, du, lão, bệnh, tử của kiếp người. Những vần thơ không chỉ mang tính triết lý深 xa mà còn là tiếng nói của một trái tim muốn hòa mình vào cuộc sống, muốn đem đạo pháp vào đời.
Điều đặc biệt ở “Bần tăng thi tập” là sự kết hợp giữa chất thiền thâm sâu và những hình ảnh rất đỗi đời thường, thậm chí là hiện đại như “cell phone”. Điều này cho thấy một tinh thần nhập thế dũng mãnh của thế hệ Tăng Ni trẻ hiện nay. Họ không chỉ lo tu cho bản thân mà còn muốn độ đời, muốn góp phần vào sự phát triển của đất nước. Thơ của Thích Phước Ngọc vì vậy không chỉ là những bài học Phật pháp mà còn là những lời khuyên về cách sống, cách đối diện với sinh, lão, bệnh, tử, và cách để tìm thấy sự an nhiên trong thế gian nhiễu nhương này.
Thơ của các nhà sư, một dòng chảy âm thầm mà nội lực, đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn học dân tộc từ hàng ngàn năm nay. Dòng thơ thiền Việt Nam đã đi qua những thăng trầm lịch sử, từ thời Trần với Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông cho đến các thiền sư thời Vạn Xuân, Tiền Lê. Những vần thơ ấy không chỉ là sản phẩm của thiền định mà còn là sợi dây liên kết giữa đạo pháp và dân tộc, được thể hiện qua nhiều giai đoạn lịch sử. Gần đây, tôi có dịp đọc thi phẩm “Bần tăng thi tập” của nhà sư Thích Phước Ngọc, một tác giả trẻ nhưng đã có những đóng góp đáng chú ý cho dòng thơ thiền hiện đại.
Thơ của nhà sư Thích Phước Ngọc không chỉ đơn thuần là những vần thơ về Phật pháp mà còn là hành trình tự sự về một cuộc đời dấn thân, từ những ngày đầu chập chững vào cửa Phật cho đến khi trở thành một trụ trì chùa và giám đốc trung tâm cô nhi viện. Qua các chương như “Đạo Phật với tuổi hoa niên”, “Thời niên thiếu”, “Hậu sinh tiếp bước”, “Ký sự những miền đất lành”, “Phật, em và tôi” và “Hộ Quốc”, tác giả đã lột tả được những giai đoạn sinh, học, hành, du, lão, bệnh, tử của kiếp người. Những vần thơ không chỉ mang tính triết lý深 xa mà còn là tiếng nói của một trái tim muốn hòa mình vào cuộc sống, muốn đem đạo pháp vào đời.
Điều đặc biệt ở “Bần tăng thi tập” là sự kết hợp giữa chất thiền thâm sâu và những hình ảnh rất đỗi đời thường, thậm chí là hiện đại như “cell phone”. Điều này cho thấy một tinh thần nhập thế dũng mãnh của thế hệ Tăng Ni trẻ hiện nay. Họ không chỉ lo tu cho bản thân mà còn muốn độ đời, muốn góp phần vào sự phát triển của đất nước. Thơ của Thích Phước Ngọc vì vậy không chỉ là những bài học Phật pháp mà còn là những lời khuyên về cách sống, cách đối diện với sinh, lão, bệnh, tử, và cách để tìm thấy sự an nhiên trong thế gian nhiễu nhương này.
Thơ của các nhà sư, một dòng chảy âm thầm mà nội lực, đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn học dân tộc từ hàng ngàn năm nay. Dòng thơ thiền Việt Nam đã đi qua những thăng trầm lịch sử, từ thời Trần với Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông cho đến các thiền sư thời Vạn Xuân, Tiền Lê. Những vần thơ ấy không chỉ là sản phẩm của thiền định mà còn là sợi dây liên kết giữa đạo pháp và dân tộc, được thể hiện qua nhiều giai đoạn lịch sử. Gần đây, tôi có dịp đọc thi phẩm “Bần tăng thi tập” của nhà sư Thích Phước Ngọc, một tác giả trẻ nhưng đã có những đóng góp đáng chú ý cho dòng thơ thiền hiện đại.
Thơ của nhà sư Thích Phước Ngọc không chỉ đơn thuần là những vần thơ về Phật pháp mà còn là hành trình tự sự về một cuộc đời dấn thân, từ những ngày đầu chập chững vào cửa Phật cho đến khi trở thành một trụ trì chùa và giám đốc trung tâm cô nhi viện. Qua các chương như “Đạo Phật với tuổi hoa niên”, “Thời niên thiếu”, “Hậu sinh tiếp bước”, “Ký sự những miền đất lành”, “Phật, em và tôi” và “Hộ Quốc”, tác giả đã lột tả được những giai đoạn sinh, học, hành, du, lão, bệnh, tử của kiếp người. Những vần thơ không chỉ mang tính triết lý深 xa mà còn là tiếng nói của một trái tim muốn hòa mình vào cuộc sống, muốn đem đạo pháp vào đời.
Điều đặc biệt ở “Bần tăng thi tập” là sự kết hợp giữa chất thiền thâm sâu và những hình ảnh rất đỗi đời thường, thậm chí là hiện đại như “cell phone”. Điều này cho thấy một tinh thần nhập thế dũng mãnh của thế hệ Tăng Ni trẻ hiện nay. Họ không chỉ lo tu cho bản thân mà còn muốn độ đời, muốn góp phần vào sự phát triển của đất nước. Thơ của Thích Phước Ngọc vì vậy không chỉ là những bài học Phật pháp mà còn là những lời khuyên về cách sống, cách đối diện với sinh, lão, bệnh, tử, và cách để tìm thấy sự an nhiên trong thế gian nhiễu nhương này.
Thơ của các nhà sư, một dòng chảy âm thầm mà nội lực, đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn học dân tộc từ hàng ngàn năm nay. Dòng thơ thiền Việt Nam đã đi qua những thăng trầm lịch sử, từ thời Trần với Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông cho đến các thiền sư thời Vạn Xuân, Tiền Lê. Những vần thơ ấy không chỉ là sản phẩm của thiền định mà còn là sợi dây liên kết giữa đạo pháp và dân tộc, được thể hiện qua nhiều giai đoạn lịch sử. Gần đây, tôi có dịp đọc thi phẩm “Bần tăng thi tập” của nhà sư Thích Phước Ngọc, một tác giả trẻ nhưng đã có những đóng góp đáng chú ý cho dòng thơ thiền hiện đại.
Thơ của nhà sư Thích Phước Ngọc không chỉ đơn thuần là những vần thơ về Phật pháp mà còn là hành trình tự sự về một cuộc đời dấn thân, từ những ngày đầu chập chững vào cửa Phật cho đến khi trở thành một trụ trì chùa và giám đốc trung tâm cô nhi viện. Qua các chương như “Đạo Phật với tuổi hoa niên”, “Thời niên thiếu”, “Hậu sinh tiếp bước”, “Ký sự những miền đất lành”, “Phật, em và tôi” và “Hộ Quốc”, tác giả đã lột tả được những giai đoạn sinh, học, hành, du, lão, bệnh, tử của kiếp người. Những vần thơ không chỉ mang tính triết lý深 xa mà còn là tiếng nói của một trái tim muốn hòa mình vào cuộc sống, muốn đem đạo pháp vào đời.
Điều đặc biệt ở “Bần tăng thi tập” là sự kết hợp giữa chất thiền thâm sâu và những hình ảnh rất đỗi đời thường, thậm chí là hiện đại như “cell phone”. Điều này cho thấy một tinh thần nhập thế dũng mãnh của thế hệ Tăng Ni trẻ hiện nay. Họ không chỉ lo tu cho bản thân mà còn muốn độ đời, muốn góp phần vào sự phát triển của đất nước. Thơ của Thích Phước Ngọc vì vậy không chỉ là những bài học Phật pháp mà còn là những lời khuyên về cách sống, cách đối diện với sinh, lão, bệnh, tử, và cách để tìm thấy sự an nhiên trong thế gian nhiễu nhương này.
Thơ của các nhà sư, một dòng chảy âm thầm mà nội lực, đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn học dân tộc từ hàng ngàn năm nay. Dòng thơ thiền Việt Nam đã đi qua những thăng trầm lịch sử, từ thời Trần với Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông cho đến các thiền sư thời Vạn Xuân, Tiền Lê. Những vần thơ ấy không chỉ là sản phẩm của thiền định mà còn là sợi dây liên kết giữa đạo pháp và dân tộc, được thể hiện qua nhiều giai đoạn lịch sử. Gần đây, tôi có dịp đọc thi phẩm “Bần tăng thi tập” của nhà sư Thích Phước Ngọc, một tác giả trẻ nhưng đã có những đóng góp đáng chú ý cho dòng thơ thiền hiện đại.
Thơ của nhà sư Thích Phước Ngọc không chỉ đơn thuần là những vần thơ về Phật pháp mà còn là hành trình tự sự về một cuộc đời dấn thân, từ những ngày đầu chập chững vào cửa Phật cho đến khi trở thành một trụ trì chùa và giám đốc trung tâm cô nhi viện. Qua các chương như “Đạo Phật với tuổi hoa niên”, “Thời niên thiếu”, “Hậu sinh tiếp bước”, “Ký sự những miền đất lành”, “Phật, em và tôi” và “Hộ Quốc”, tác giả đã lột tả được những giai đoạn sinh, học, hành, du, lão, bệnh, tử của kiếp người. Những vần thơ không chỉ mang tính triết lý深 xa mà còn là tiếng nói của một trái tim muốn hòa mình vào cuộc sống, muốn đem đạo pháp vào đời.
Điều đặc biệt ở “Bần tăng thi tập” là sự kết hợp giữa chất thiền thâm sâu và những hình ảnh rất đỗi đời thường, thậm chí là hiện đại như “cell phone”. Điều này cho thấy một tinh thần nhập thế dũng mãnh của thế hệ Tăng Ni trẻ hiện nay. Họ không chỉ lo tu cho bản thân mà còn muốn độ đời, muốn góp phần vào sự phát triển của đất nước. Thơ của Thích Phước Ngọc vì vậy không chỉ là những bài học Phật pháp mà còn là những lời khuyên về cách sống, cách đối diện với sinh, lão, bệnh, tử, và cách để tìm thấy sự an nhiên trong thế gian nhiễu nhương này.
Thơ của các nhà sư, một dòng chảy âm thầm mà nội lực, đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn học dân tộc từ hàng ngàn năm nay. Dòng thơ thiền Việt Nam đã đi qua những thăng trầm lịch sử, từ thời Trần với Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông cho đến các thiền sư thời Vạn Xuân, Tiền Lê. Những vần thơ ấy không chỉ là sản phẩm của thiền định mà còn là sợi dây liên kết giữa đạo pháp và dân tộc, được thể hiện qua nhiều giai đoạn lịch sử. Gần đây, tôi có dịp đọc thi phẩm “Bần tăng thi tập” của nhà sư Thích Phước Ngọc, một tác giả trẻ nhưng đã có những đóng góp đáng chú ý cho dòng thơ thiền hiện đại.
Thơ của nhà sư Thích Phước Ngọc không chỉ đơn thuần là những vần thơ về Phật pháp mà còn là hành trình tự sự về một cuộc đời dấn thân, từ những ngày đầu chập chững vào cửa Phật cho đến khi trở thành một trụ trì chùa và giám đốc trung tâm cô nhi viện. Qua các chương như “Đạo Phật với tuổi hoa niên”, “Thời niên thiếu”, “Hậu sinh tiếp bước”, “Ký sự những miền đất lành”, “Phật, em và tôi” và “Hộ Quốc”, tác giả đã lột tả được những giai đoạn sinh, học, hành, du, lão, bệnh, tử của kiếp người. Những vần thơ không chỉ mang tính triết lý深 xa mà còn là tiếng nói của một trái tim muốn hòa mình vào cuộc sống, muốn đem đạo pháp vào đời.
Điều đặc biệt ở “Bần tăng thi tập” là sự kết hợp giữa chất thiền thâm sâu và những hình ảnh rất đỗi đời thường, thậm chí là hiện đại như “cell phone”. Điều này cho thấy một tinh thần nhập thế dũng mãnh của thế hệ Tăng Ni trẻ hiện nay. Họ không chỉ lo tu cho bản thân mà còn muốn độ đời, muốn góp phần vào sự phát triển của đất nước. Thơ của Thích Phước Ngọc vì vậy không chỉ là những bài học Phật pháp mà còn là những lời khuyên về cách sống, cách đối diện với sinh, lão, bệnh, tử, và cách để tìm thấy sự an nhiên trong thế gian nhiễu nhương này.
Thơ của các nhà sư, một dòng chảy âm thầm mà nội lực, đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn học dân tộc từ hàng ngàn năm nay. Dòng thơ thiền Việt Nam đã đi qua những thăng trầm lịch sử, từ thời Trần với Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông cho đến các thiền sư thời Vạn Xuân, Tiền Lê. Những vần thơ ấy không chỉ là sản phẩm của thiền định mà còn là sợi dây liên kết giữa đạo pháp và dân tộc, được thể hiện qua nhiều giai đoạn lịch sử. Gần đây, tôi có dịp đọc thi phẩm “Bần tăng thi tập” của nhà sư Thích Phước Ngọc, một tác giả trẻ nhưng đã có những đóng góp đáng chú ý cho dòng thơ thiền hiện đại.
Thơ của nhà sư Thích Phước Ngọc không chỉ đơn thuần là những vần thơ về Phật pháp mà còn là hành trình tự sự về một cuộc đời dấn thân, từ những ngày đầu chập chững vào cửa Phật cho đến khi trở thành một trụ trì chùa và giám đốc trung tâm cô nhi viện. Qua các chương như “Đạo Phật với tuổi hoa niên”, “Thời niên thiếu”, “Hậu sinh tiếp bước”, “Ký sự những miền đất lành”, “Phật, em và tôi” và “Hộ Quốc”, tác giả đã lột tả được những giai đoạn sinh, học, hành, du, lão, bệnh, tử của kiếp người. Những vần thơ không chỉ mang tính triết lý深 xa mà còn là tiếng nói của một trái tim muốn hòa mình vào cuộc sống, muốn đem đạo pháp vào đời.
Điều đặc biệt ở “Bần tăng thi tập” là sự kết hợp giữa chất thiền thâm sâu và những hình ảnh rất đỗi đời thường, thậm chí là hiện đại như “cell phone”. Điều này cho thấy một tinh thần nhập thế dũng mãnh của thế hệ Tăng Ni trẻ hiện nay. Họ không chỉ lo tu cho bản thân mà còn muốn độ đời, muốn góp phần vào sự phát triển của đất nước. Thơ của Thích Phước Ngọc vì vậy không chỉ là những bài học Phật pháp mà còn là những lời khuyên về cách sống, cách đối diện với sinh, lão, bệnh, tử, và cách để tìm thấy sự an nhiên trong thế gian nhiễu nhương này.
Thơ của các nhà sư, một dòng chảy âm thầm mà nội lực, đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn học dân tộc từ hàng ngàn năm nay. Dòng thơ thiền Việt Nam đã đi qua những thăng trầm lịch sử, từ thời Trần với Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông cho đến các thiền sư thời Vạn Xuân, Tiền Lê. Những vần thơ ấy không chỉ là sản phẩm của thiền định mà còn là sợi dây liên kết giữa đạo pháp và dân tộc, được thể hiện qua nhiều giai đoạn lịch sử. Gần đây, tôi có dịp đọc thi phẩm “Bần tăng thi tập” của nhà sư Thích Phước Ngọc, một tác giả trẻ nhưng đã có những đóng góp đáng chú ý cho dòng thơ thiền hiện đại.
Thơ của nhà sư Thích Phước Ngọc không chỉ đơn thuần là những vần thơ về Phật pháp mà còn là hành trình tự sự về một cuộc đời dấn thân, từ những ngày đầu chập chững vào cửa Phật cho đến khi trở thành một trụ trì chùa và giám đốc trung tâm cô nhi viện. Qua các chương như “Đạo Phật với tuổi hoa niên”, “Thời niên thiếu”, “Hậu sinh tiếp bước”, “Ký sự những miền đất lành”, “Phật, em và tôi” và “Hộ Quốc”, tác giả đã lột tả được những giai đoạn sinh, học, hành, du, lão, bệnh, tử của kiếp người. Những vần thơ không chỉ mang tính triết lý深 xa mà còn là tiếng nói của một trái tim muốn hòa mình vào cuộc sống, muốn đem đạo pháp vào đời.
Điều đặc biệt ở “Bần tăng thi tập” là sự kết hợp giữa chất thiền thâm sâu và những hình ảnh rất đỗi đời thường, thậm chí là hiện đại như “cell phone”. Điều này cho thấy một tinh thần nhập thế dũng mãnh của thế hệ Tăng Ni trẻ hiện nay. Họ không chỉ lo tu cho bản thân mà còn muốn độ đời, muốn góp phần vào sự phát triển của đất nước. Thơ của Thích Phước Ngọc vì vậy không chỉ là những bài học Phật pháp mà còn là những lời khuyên về cách sống, cách đối diện với sinh, lão, bệnh, tử, và cách để tìm thấy sự an nhiên trong thế gian nhiễu nhương này.
Thơ của các nhà sư, một dòng chảy âm thầm mà nội lực, đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn học dân tộc từ hàng ngàn năm nay. Dòng thơ thiền Việt Nam đã đi qua những thăng trầm lịch sử, từ thời Trần với Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông cho đến các thiền sư thời Vạn Xuân, Tiền Lê. Những vần thơ ấy không chỉ là sản phẩm của thiền định mà còn là sợi dây liên kết giữa đạo pháp và dân tộc, được thể hiện qua nhiều giai đoạn lịch sử. Gần đây, tôi có dịp đọc thi phẩm “Bần tăng thi tập” của nhà sư Thích Phước Ngọc, một tác giả trẻ nhưng đã có những đóng góp đáng chú ý cho dòng thơ thiền hiện đại.
Thơ của nhà sư Thích Phước Ngọc không chỉ đơn thuần là những vần thơ về Phật pháp mà còn là hành trình tự sự về một cuộc đời dấn thân, từ những ngày đầu chập chững vào cửa Phật cho đến khi trở thành một trụ trì chùa và giám đốc trung tâm cô nhi viện. Qua các chương như “Đạo Phật với tuổi hoa niên”, “Thời niên thiếu”, “Hậu sinh tiếp bước”, “Ký sự những miền đất lành”, “Phật, em và tôi” và “Hộ Quốc”, tác giả đã lột tả được những giai đoạn sinh, học, hành, du, lão, bệnh, tử của kiếp người. Những vần thơ không chỉ mang tính triết lý深 xa mà còn là tiếng nói của một trái tim muốn hòa mình vào cuộc sống, muốn đem đạo pháp vào đời.
Điều đặc biệt ở “Bần tăng thi tập” là sự kết hợp giữa chất thiền thâm sâu và những hình ảnh rất đỗi đời thường, thậm chí là hiện đại như “cell phone”. Điều này cho thấy một tinh thần nhập thế dũng mãnh của thế hệ Tăng Ni trẻ hiện nay. Họ không chỉ lo tu cho bản thân mà còn muốn độ đời, muốn góp phần vào sự phát triển của đất nước. Thơ của Thích Phước Ngọc vì vậy không chỉ là những bài học Phật pháp mà còn là những lời khuyên về cách sống, cách đối diện với sinh, lão, bệnh, tử, và cách để tìm thấy sự an nhiên trong thế gian nhiễu nhương này.
Thơ của các nhà sư, một dòng chảy âm thầm mà nội lực, đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn học dân tộc từ hàng ngàn năm nay. Dòng thơ thiền Việt Nam đã đi qua những thăng trầm lịch sử, từ thời Trần với Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông cho đến các thiền sư thời Vạn Xuân, Tiền Lê. Những vần thơ ấy không chỉ là sản phẩm của thiền định mà còn là sợi dây liên kết giữa đạo pháp và dân tộc, được thể hiện qua nhiều giai đoạn lịch sử. Gần đây, tôi có dịp đọc thi phẩm “Bần tăng thi tập” của nhà sư Thích Phước Ngọc, một tác giả trẻ nhưng đã có những đóng góp đáng chú ý cho dòng thơ thiền hiện đại.
Thơ của nhà sư Thích Phước Ngọc không chỉ đơn thuần là những vần thơ về Phật pháp mà còn là hành trình tự sự về một cuộc đời dấn thân, từ những ngày đầu chập chững vào cửa Phật cho đến khi trở thành một trụ trì chùa và giám đốc trung tâm cô nhi viện. Qua các chương như “Đạo Phật với tuổi hoa niên”, “Thời niên thiếu”, “Hậu sinh tiếp bước”, “Ký sự những miền đất lành”, “Phật, em và tôi” và “Hộ Quốc”, tác giả đã lột tả được những giai đoạn sinh, học, hành, du, lão, bệnh, tử của kiếp người. Những vần thơ không chỉ mang tính triết lý深 xa mà còn là tiếng nói của một trái tim muốn hòa mình vào cuộc sống, muốn đem đạo pháp vào đời.
Điều đặc biệt ở “Bần tăng thi tập” là sự kết hợp giữa chất thiền thâm sâu và những hình ảnh rất đỗi đời thường, thậm chí là hiện đại như “cell phone”. Điều này cho thấy một tinh thần nhập thế dũng mãnh của thế hệ Tăng Ni trẻ hiện nay. Họ không chỉ lo tu cho bản thân mà còn muốn độ đời, muốn góp phần vào sự phát triển của đất nước. Thơ của Thích Phước Ngọc vì vậy không chỉ là những bài học Phật pháp mà còn là những lời khuyên về cách sống, cách đối diện với sinh, lão, bệnh, tử, và cách để tìm thấy sự an nhiên trong thế gian nhiễu nhương này.
Thơ của các nhà sư, một dòng chảy âm thầm mà nội lực, đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn học dân tộc từ hàng ngàn năm nay. Dòng thơ thiền Việt Nam đã đi qua những thăng trầm lịch sử, từ thời Trần với Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông cho đến các thiền sư thời Vạn Xuân, Tiền Lê. Những vần thơ ấy không chỉ là sản phẩm của thiền định mà còn là sợi dây liên kết giữa đạo pháp và dân tộc, được thể hiện qua nhiều giai đoạn lịch sử. Gần đây, tôi có dịp đọc thi phẩm “Bần tăng thi tập” của nhà sư Thích Phước Ngọc, một tác giả trẻ nhưng đã có những đóng góp đáng chú ý cho dòng thơ thiền hiện đại.
Thơ của nhà sư Thích Phước Ngọc không chỉ đơn thuần là những vần thơ về Phật pháp mà còn là hành trình tự sự về một cuộc đời dấn thân, từ những ngày đầu chập chững vào cửa Phật cho đến khi trở thành một trụ trì chùa và giám đốc trung tâm cô nhi viện. Qua các chương như “Đạo Phật với tuổi hoa niên”, “Thời niên thiếu”, “Hậu sinh tiếp bước”, “Ký sự những miền đất lành”, “Phật, em và tôi” và “Hộ Quốc”, tác giả đã lột tả được những giai đoạn sinh, học, hành, du, lão, bệnh, tử của kiếp người. Những vần thơ không chỉ mang tính triết lý深 xa mà còn là tiếng nói của một trái tim muốn hòa mình vào cuộc sống, muốn đem đạo pháp vào đời.
Điều đặc biệt ở “Bần tăng thi tập” là sự kết hợp giữa chất thiền thâm sâu và những hình ảnh rất đỗi đời thường, thậm chí là hiện đại như “cell phone”. Điều này cho thấy một tinh thần nhập thế dũng mãnh của thế hệ Tăng Ni trẻ hiện nay. Họ không chỉ lo tu cho bản thân mà còn muốn độ đời, muốn góp phần vào sự phát triển của đất nước. Thơ của Thích Phước Ngọc vì vậy không chỉ là những bài học Phật pháp mà còn là những lời khuyên về cách sống, cách đối diện với sinh, lão, bệnh, tử, và cách để tìm thấy sự an nhiên trong thế gian nhiễu nhương này.
Thơ của các nhà sư, một dòng chảy âm thầm mà nội lực, đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn học dân tộc từ hàng ngàn năm nay. Dòng thơ thiền Việt Nam đã đi qua những thăng trầm lịch sử, từ thời Trần với Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông cho đến các thiền sư thời Vạn Xuân, Tiền Lê. Những vần thơ ấy không chỉ là sản phẩm của thiền định mà còn là sợi dây liên kết giữa đạo pháp và dân tộc, được thể hiện qua nhiều giai đoạn lịch sử. Gần đây, tôi có dịp đọc thi phẩm “Bần tăng thi tập” của nhà sư Thích Phước Ngọc, một tác giả trẻ nhưng đã có những đóng góp đáng chú ý cho dòng thơ thiền hiện đại.
Thơ của nhà sư Thích Phước Ngọc không chỉ đơn thuần là những vần thơ về Phật pháp mà còn là hành trình tự sự về một cuộc đời dấn thân, từ những ngày đầu chập chững vào cửa Phật cho đến khi trở thành một trụ trì chùa và giám đốc trung tâm cô nhi viện. Qua các chương như “Đạo Phật với tuổi hoa niên”, “Thời niên thiếu”, “Hậu sinh tiếp bước”, “Ký sự những miền đất lành”, “Phật, em và tôi” và “Hộ Quốc”, tác giả đã lột tả được những giai đoạn sinh, học, hành, du, lão, bệnh, tử của kiếp người. Những vần thơ không chỉ mang tính triết lý深 xa mà còn là tiếng nói của một trái tim muốn hòa mình vào cuộc sống, muốn đem đạo pháp vào đời.
Điều đặc biệt ở “Bần tăng thi tập” là sự kết hợp giữa chất thiền thâm sâu và những hình ảnh rất đỗi đời thường, thậm chí là hiện đại như “cell phone”. Điều này cho thấy một tinh thần nhập thế dũng mãnh của thế hệ Tăng Ni trẻ hiện nay. Họ không chỉ lo tu cho bản thân mà còn muốn độ đời, muốn góp phần vào sự phát triển của đất nước. Thơ của Thích Phước Ngọc vì vậy không chỉ là những bài học Phật pháp mà còn là những lời khuyên về cách sống, cách đối diện với sinh, lão, bệnh, tử, và cách để tìm thấy sự an nhiên trong thế gian nhiễu nhương này.
Thơ của các nhà sư, một dòng chảy âm thầm mà nội lực, đã trở thành một phần không thể thiếu trong văn học dân tộc từ hàng ngàn năm nay. Dòng thơ thiền Việt Nam đã đi qua những thăng trầm lịch sử, từ thời Trần với Trần Thái T
Cập Nhật Lúc Tháng 1 15, 2026 by Đội Ngũ Chùa Phật Ân
