Truyện Phật Thích Ca: Hành Trình Từ Hoàng Tử Đến Bậc Đạo Sư

Khi nhắc đến truyện Phật Thích Ca, cả triệu con tim trên khắp thế giới đều hướng về một con người đã hơn 25 thế kỷ trước từ bỏ ngai vàng để đi tìm con đường giải thoát cho nhân loại. Cuộc đời của Thái tử Tất Đạt Đa không chỉ là một câu chuyện cổ tích, mà là một bản hùng ca về lòng từ bi và trí tuệ. chuaphatanlongthanh.com hôm nay xin được dẫn dắt bạn qua từng trang sử thiêng liêng ấy, để cùng chiêm nghiệm về giá trị sống vĩnh hằng.

Khởi Nguyên Của Một Bậc Thánh

Vị Vua Hiền Minh Và Hoàng Hậu Tốt Đẹp

Vào một đêm trăng thanh tịnh, Hoàng hậu Ma-gia-đà đã chiêm bao thấy một vị Bồ-tát hóa thân thành con voi trắng sáu ngà, từ cõi trời Đâu-suất giáng sinh vào bên hông phải của bà. Sáng hôm sau, Hoàng hậu thuật lại giấc mộng cho vua Tịnh Phạn. Nhà vua mừng rỡ, liền triệu tập các vị tu sĩ đạo Bà-la-môn đến để giải mộng.

Các vị tu sĩ tấu lên: “Bệ hạ nên mừng vui, vì Hoàng hậu đã có thai với một Bồ-tát. Khi sanh ra, nếu ngài ở tại gia thì sẽ làm Chuyển Luân Thánh Vương, nếu ngài xuất gia thì sẽ thành Phật ở cõi Ta-bà này”.

Vua Tịnh Phạn nghe vậy, lòng vui mừng khôn xiết. Nhưng các vị tu sĩ lại nói tiếp: “Chỉ e Hoàng hậu chỉ ở thai kỳ bảy tháng, chứ không đủ tám tháng”.

Từ đó, vua Tịnh Phạn hết sức lo lắng cho Hoàng hậu. Ông ra lệnh cho các cung nữ phải chăm sóc bà thật chu đáo, không được để bà buồn khổ hay xúc động mạnh. Ông sợ rằng nếu có chuyện gì xảy ra với Hoàng hậu hay đứa bé, thì giấc mộng kia sẽ không thành hiện thực.

Cảnh Sắc花 Viên Lâm-tì-ni

Đến tháng thứ bảy của thai kỳ, Hoàng hậu muốn về nước娘家 để sanh nở theo phong tục. Vua Tịnh Phạn chuẩn bị kiệu vàng, điều năm trăm thị vệ và năm trăm cung nữ để hộ tống Hoàng hậu. Khi đoàn người đi ngang qua花園 Lâm-tì-ni, Hoàng hậu muốn vào園中 thưởng ngoạn.

Cảnh sắc花園 Lâm-tì-ni lúc bấy giờ thật thanh tịnh và trang nghiêm. Cây cối xanh tươi, chim muông ca hát líu lo, suối nước reo vui chảy róc rách. Hoàng hậu bước xuống kiệu, từ từ đi vào sâu trong園. Khi bà đến bên gốc cây Vô Ưu, bỗng nhiên một luồng hào quang chiếu rực khắp nơi. Bà đưa tay vịn cành cây, và từ bên hông phải, một bé trai đã chui ra.

Điều kỳ lạ là khi Hoàng tử ra đời, trời đất như rung động. Các vị Thiên thần từ cõi trời纷纷 hạ xuống, cung nghinh Hoàng tử. Hai vị thần Kim Cương Hộ Pháp cũng giáng trần để bảo vệ mẹ con Hoàng hậu.

Những Dự Đoán Từ Các Vị Tiên Tri

Nhà Tiên Tri A-tư-đà

Sau khi Hoàng tử ra đời, vua Tịnh Phạn mời các vị tu sĩ Bà-la-môn đến để xem tướng cho con trai. Tất cả đều nói rằng Hoàng tử sẽ là một vị Chuyển Luân Thánh Vương. Riêng có một vị tu sĩ, tên là A-tư-đà, khi nhìn thấy Hoàng tử, ông đã cúi lạy sát đất.

Vua Tịnh Phạn ngạc nhiên hỏi: “Ta là bậc quốc vương, các vị tu sĩ chỉ cúi đầu, sao ông lại lạy Hoàng tử?”

A-tư-đà tâu: “Bệ hạ! Từ nay về sau, chính Hoàng tử sẽ là bậc tối thượng. Lòng ngài sẽ đầy ắp lòng từ bi, thương xót tất cả muôn loài. Ngài sẽ phá tan màn đêm vô minh bằng ánh sáng trí tuệ, như mặt trời rạng rỡ giữa trời cao. Ngài sẽ mở mắt cho những người mê muội, như người thợ khéo léo mở hàng mi mắt cho kẻ què mắt. Ngài sẽ chỉ đường cho nhân loại, như vị thủy thủ lành nghề chỉ đường cho thuyền nhân. Vậy nên, thần mới lạy Hoàng tử”.

A-tư-đà còn tiên đoán: “Hoàng tử nếu ở tại gia thì sẽ làm Chuyển Luân Thánh Vương, nếu xuất gia thì sẽ thành Phật. Nhưng thần e rằng Hoàng tử sẽ xuất gia, vì thời đại này đã đến lúc cần có một vị Phật ra đời để cứu độ chúng sanh”.

Những Năm Tháng Tuổi Thơ Của Hoàng Tử

Cuộc Sống Trong Cung Cấm

Vua Tịnh Phạn hết sức lo lắng trước lời tiên tri của A-tư-đà. Ông ra lệnh xây ba tòa lâu đài cho Hoàng tử: một tòa dùng vào mùa đông, một tòa dùng vào mùa hè, và một tòa dùng vào mùa mưa. Mỗi tòa lâu đài đều được trang hoàng lộng lẫy, có đủ nhạc công, ca nữ, và các món ăn ngon.

Hoàng tử Tất Đạt Đa lớn lên trong cảnh nhung lụa, chưa từng thấy mặt trời, mặt trăng, hay sao trời. Ông cũng chưa từng ra khỏi hoàng cung. Mỗi lần ra ngoài, vua cha đều sai người già, người bệnh, người chết tránh xa đường đi của Hoàng tử.

Những Trận Tuyết Rơi Mùa Hạ

Một hôm, khi Hoàng tử Tất Đạt Đa đang chơi trong lâu đài mùa hè, bỗng nhiên trời đổ tuyết trắng xóa. Các nhạc công, ca nữ đều sợ hãi bỏ chạy. Hoàng tử thấy vậy, lòng từ bi dấy lên. Ngài nghĩ: “Ta phải cứu giúp họ”.

Hoàng tử liền vận công, dùng hơi ấm của mình để làm tan lớp tuyết. Các nhạc công, ca nữ thấy vậy, đều cảm động rơi lệ. Họ quỳ xuống, lạy Hoàng tử và cảm tạ ân đức của ngài.

Hôn Nhân Với Công Chúa Da-du-đà

Cuộc Thi Võ Thuật Cầu Hôn

Khi Hoàng tử Tất Đạt Đa tròn 16 tuổi, vua Tịnh Phạn muốn cho con trai cưới vợ. Ông nghe nói Công chúa Da-du-đà con gái vua Thiện Giác, là một người con gái nhan sắc tuyệt trần, đức hạnh đầy đủ, lại có thể thông cảm với nỗi khổ của chúng sanh.

Vua Tịnh Phạn sai sứ giả đến nước Cồ-đề-bà-đề để cầu hôn. Vua Thiện Giác nghe vậy, liền nói: “Ta nghe nói Hoàng tử Tất Đạt Đa có đủ mọi tài艺, nhưng ta muốn chứng kiến tận mắt”.

Vua Thiện Giác liền mở hội võ thuật, mời các Hoàng tử nước láng giềng đến dự. Ông nói: “Ai thắng trong cuộc thi này, ta sẽ gả con gái cho người đó”.

Hoàng tử Tất Đạt Đa cũng được mời dự. Khi ngài đến, các Hoàng tử khác đều cười nhạo: “Hoàng tử này sống trong nhung lụa, làm sao có thể thắng được chúng ta?”

Chiến Thắng Trước Tất Cả

Cuộc thi bắt đầu, Hoàng tử Đề-bà đạt-đa (em cùng cha khác mẹ với Hoàng tử Tất Đạt Đa) bẻ gãy cây cung nặng nhất. Hoàng tử Tất Đạt Đa cũng giơ cây cung lên, nhưng chỉ bẻ cong mà không gãy. Các Hoàng tử khác cười lớn: “Hoàng tử này thật yếu ớt”.

Nhưng đến khi Hoàng tử Tất Đạt Đa giương cung bắn tên, mọi người đều sửng sốt. Ngài bắn một lúc ba mũi tên xuyên qua ba tấm khiên sắt. Mũi tên cuối cùng còn cắm sâu vào lòng đất, nước từ dưới đất phun lên thành dòng.

Sau đó, Hoàng tử Tất Đạt Đa còn biểu diễn các môn võ thuật khác như đấu vật, cỡi ngựa, bơi lội… và đều chiến thắng tuyệt đối. Vua Thiện Giác thấy vậy, liền gả con gái cho Hoàng tử Tất Đạt Đa.

Những Cuộc Du ngoạn Định Mệnh

Người Lão Ngư翁

Một hôm, Hoàng tử Tất Đạt Đa muốn ra ngoài hoàng cung chơi. Vua Tịnh Phạn liền sai người dọn dẹp đường đi, đuổi mọi người già, người bệnh, người chết tránh xa. Nhưng có một ông lão vẫn ngồi đó, không chịu tránh.

Hoàng tử thấy vậy, liền hỏi: “Tại sao ông lại ngồi đây? Ai cũng tránh xa ta, riêng ông thì không?”

Ông lão đáp: “Tôi đã già yếu, không còn sức lực để tránh xa ngài. Cái già nó làm tôi đau nhức khắp mình, tôi không thể đứng lên được”.

Hoàng tử nghe vậy, lòng từ bi dấy lên. Ngài hỏi: “Thế ai cũng sẽ già như ông sao?”

Ông lão đáp: “Dạ phải, ai cũng sẽ già. Những người trẻ tuổi hôm nay, ngày mai cũng sẽ già như tôi”.

Hoàng tử nghe vậy, lòng buồn rười rượi. Ngài quay về hoàng cung, không vui chơi gì nữa.

Cảnh Tượng Người Bệnh

Lần khác, Hoàng tử Tất Đạt Đa lại ra ngoài chơi. Lần này, ngài gặp một người bệnh nằm co ro bên đường. Người này mặt mày vàng vọt, thở dốc, trên thân có đầy những con sâu đang đục khoét.

Hoàng tử thấy vậy, liền hỏi: “Ngươi bị bệnh gì vậy?”

Người bệnh đáp: “Tôi bị một loại bệnh lạ. Nó làm tôi đau đớn vô cùng. Những con sâu này đang ăn thịt tôi từng chút một”.

Hoàng tử lại hỏi: “Thế ai cũng sẽ bị bệnh như ngươi sao?”

Người bệnh đáp: “Dạ phải, ai cũng sẽ bị bệnh. Những người khỏe mạnh hôm nay, ngày mai cũng có thể bị bệnh như tôi”.

Hoàng tử nghe vậy, lòng lại buồn rười rượi.

Gặp Người Chết

Lần thứ ba, Hoàng tử Tất Đạt Đa ra ngoài chơi, lại gặp một đoàn người đang khóc lóc đưa xác đi chôn. Hoàng tử thấy vậy, liền hỏi: “Tại sao các người lại khóc lóc thảm thiết như vậy?”

Một người trong đoàn đáp: “Anh tôi đã chết. Anh tôi mới ba mươi tuổi, còn trẻ khỏe, vậy mà chết bất ngờ. Bây giờ gia đình tôi tan nát, không biết sống sao nữa”.

Hoàng tử nghe vậy, liền hỏi: “Thế ai cũng sẽ chết như anh ngươi sao?”

Người kia đáp: “Dạ phải, ai cũng sẽ chết. Những người đang sống hôm nay, ngày mai cũng có thể chết bất cứ lúc nào”.

Hoàng tử nghe vậy, lòng buồn vô hạn. Ngài quay về hoàng cung, nằm trên giường suy nghĩ: “Làm sao để cứu giúp chúng sanh thoát khỏi già, bệnh, chết?”

Quyết Tâm Xuất Gia Cầu Đạo

Truyện Phật Thích Ca: Hành Trình Từ Hoàng Tử Đến Bậc Đạo Sư
Truyện Phật Thích Ca: Hành Trình Từ Hoàng Tử Đến Bậc Đạo Sư

Lòng Từ Bi Dậy Sóng

Từ sau ba lần du ngoạn, Hoàng tử Tất Đạt Đa luôn suy nghĩ về nỗi khổ của chúng sanh. Ngài thấy rằng, dù là vua chúa hay thứ dân, dù giàu sang hay nghèo khổ, ai cũng phải chịu ba nỗi khổ: già, bệnh, chết.

Ngài nghĩ: “Ta phải tìm ra con đường giải thoát cho chúng sanh. Ta không thể sống sung sướng một mình, trong khi muôn loài đang chìm đắm trong biển khổ”.

Đêm Trăng Tròn Tháng Tư

Vào một đêm trăng tròn tháng tư, Hoàng tử Tất Đạt Đa đang nằm trên giường, bỗng nhiên nghe tiếng nhạc trời vang lên. Ngài nhìn ra cửa sổ, thấy các cung nữ đang say giấc nồng. Những người đẹp ngày thường trang điểm lộng lẫy, bây giờ nằm la liệt trên sàn, miệng ngáy o o, nước miếng chảy ròng ròng.

Hoàng tử thấy vậy, lòng chán chường vô hạn. Ngài nghĩ: “Cuộc sống vinh hoa phú quý này cũng chỉ là phù du. Ta phải ra đi ngay bây giờ, để tìm con đường giải thoát cho chúng sanh”.

Lời Từ Biệt Với Công Chúa

Hoàng tử nhẹ nhàng bước vào phòng ngủ của Công chúa Da-du-đà. Ngài nhìn con trai La-hầu-la đang say ngủ trong lòng mẹ, lòng dâng lên một nỗi đau xót vô hạn. Nhưng ngài biết, mình phải ra đi.

Ngài thì thầm: “Ta xin lỗi nàng và con. Ta phải ra đi để tìm chân lý, để cứu giúp chúng sanh. Khi nào ta tìm được đạo, ta sẽ trở về độ thoát cho nàng và con”.

Nói xong, Hoàng tử quay lưng bước ra. Ngài nhẹ nhàng đóng cửa lại, rồi đi về phía cổng thành.

Những Năm Tháng Tu Tập Khổ Hạnh

Sống Với Năm Vị Tỷ-kheo

Sau khi xuất gia, Hoàng tử Tất Đạt Đa tìm đến vị tiên tri A-tư-đà để học đạo. Nhưng học được một thời gian, ngài thấy pháp môn của A-tư-đà không thể giúp mình giải thoát hoàn toàn. Ngài bèn từ giã, đi tìm một con đường khác.

Đi đến đâu, ngài cũng gặp năm vị tỷ-kheo đang tu khổ hạnh. Năm vị này vốn là thân thích của ngài, nghe tin ngài xuất gia, cũng bỏ nhà đi tu theo. Nhưng họ tu theo pháp môn khổ hạnh, nhịn ăn, nằm trên gai góc, phơi mình dưới nắng…

Hoàng tử Tất Đạt Đa thấy vậy, liền nói: “Các ông tu khổ hạnh như vậy, không thể giải thoát được. Ta muốn cùng các ông tu tập, nhưng ta sẽ tu theo pháp môn của ta”.

Năm vị tỷ-kheo nghe vậy, đều đồng ý.

Mười Hai Năm Tu Tập

Hoàng tử Tất Đạt Đa và năm vị tỷ-kheo cùng nhau tu tập khổ hạnh suốt mười hai năm. Mỗi ngày, ngài chỉ ăn một hạt cơm, uống một ngụm nước. Thân thể ngài gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương.

Một hôm, ngài đang ngồi thiền, bỗng nhiên có một vị Thiên thần hiện đến, nói: “Tâu Hoàng tử! Ngài tu khổ hạnh như vậy, không thể thành Phật được. Ngài phải ăn uống đầy đủ, thân thể mới có sức lực tu tập”.

Hoàng tử nghe vậy, liền bắt đầu ăn uống lại. Năm vị tỷ-kheo thấy vậy, đều cho rằng ngài đã buông lung, không tu tập nữa. Họ bèn từ giã, đi đến vườn Lộc Uyển để tu một mình.

Câu Chuyện Với Hai Người Con Gái

Cô Gái Đan Giỏ Tre

Khi Hoàng tử Tất Đạt Đa đang trên đường đi đến vườn Lộc Uyển, ngài gặp một cô gái đang đan giỏ tre bên vệ đường. Cô gái thấy Hoàng tử đi qua, liền gọi lại: “Thưa ông! Ông có muốn mua một cái giỏ tre không? Tôi đan rất khéo, ông sẽ không tìm được cái giỏ nào đẹp hơn ở nơi khác đâu”.

Hoàng tử nhìn cô gái, thấy nàng có vẻ mặt hiền hậu, liền mỉm cười: “Ta không cần giỏ tre. Nhưng ta muốn hỏi nàng một câu: Nàng có hạnh phúc không?”

Cô gái ngạc nhiên: “Tại sao ông lại hỏi tôi câu đó? Tôi tuy nghèo, nhưng sống bằng nghề đan giỏ tre, cũng đủ ăn đủ mặc. Tôi cảm thấy hạnh phúc chứ”.

Hoàng tử gật đầu: “Nàng nói đúng. Hạnh phúc không phải ở của cải, mà ở tâm hồn. Cảm ơn nàng, ta đã học được một bài học”.

Người Con Gái Thứ Hai

Đi thêm một đoạn đường nữa, Hoàng tử lại gặp một cô gái đang gánh nước từ giếng lên. Cô gái thấy Hoàng tử đi qua, liền chào: “Xin chào ông! Ông đi đường xa chắc mệt lắm. Tôi mời ông uống ngụm nước cho đỡ khát”.

Hoàng tử nhận lời. Uống xong ngài hỏi: “Nàng sống một mình à?”

Cô gái đáp: “Dạ không, tôi sống với cha mẹ. Cha mẹ tôi già yếu, tôi phải gánh nước, làm ruộng để nuôi họ. Dù vất vả, nhưng được chăm sóc cha mẹ, tôi cảm thấy rất hạnh phúc”.

Hoàng tử nghe vậy, lòng cảm động: “Nàng thật hiếu thảo. Ta chúc nàng luôn hạnh phúc”.

Thành Đạo Dưới Cội Bồ-đề

Lời Hứa Với Cây Bồ-đề

Hoàng tử Tất Đạt Đa đến bên gốc cây Bồ-đề, ngồi xuống. Ngài发 nguyện: “Ta sẽ ngồi đây, cho đến khi nào thành Phật mới đứng dậy. Nếu ta đứng dậy mà chưa thành Phật, thì thân ta sẽ thối rữa, xương thịt ta sẽ tan thành tro bụi”.

Phát nguyện xong, ngài bắt đầu ngồi thiền. Ngài dùng trí tuệ quan sát mọi vật, từ những hạt cát nhỏ nhất đến những vì sao xa xăm.

Ma Vương Tấn Công

Ma vương Ba-tuần thấy Hoàng tử đang sắp thành Phật, liền nổi giận. Hắn mang đại quân đến quấy phá, dùng đủ mọi cách để lay chuyển tâm念 của ngài.

Ma vương sai các ma nữ đến quyến rũ Hoàng tử. Nhưng Hoàng tử dùng thần thông biến các ma nữ thành những bà già xấu xí. Ma vương lại sai quỷ sứ mang sét đánh, lửa thiêu, nhưng đều không làm gì được ngài.

Cuối cùng, Ma vương phải bỏ cuộc, dẫn quân rút lui.

Ánh Sáng Trí Tuệ

Vào canh ba đêm ấy, Hoàng tử Tất Đạt Đa đã chứng được túc mạng minh, có thể biết được những đời quá khứ của mình và của chúng sanh. Vào canh tư, ngài chứng得天 nhãn minh, có thể thấy rõ mọi vật trong ba cõi. Đến canh năm, khi sao mai vừa mọc, ngài đã chứng得lậu tận minh, đoạn tận mọi phiền não, thành tựu đạo quả Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

Những Tháng Ngày Đầu Tiên Hoằng Pháp

Đến Vườn Lộc Uyển

Sau khi thành đạo, Đức Phật nghĩ đến năm vị tỷ-kheo đã từng tu khổ hạnh với mình. Ngài muốn đến vườn Lộc Uyển để độ thoát cho họ.

Đường đi đến vườn Lộc Uyển khá xa. Đức Phật phải đi bộ suốt cả ngày. Dọc đường, ngài gặp một vị du sĩ. Vị du sĩ thấy Đức Phật đi đến, liền hỏi: “Thưa ông! Ta thấy tướng mạo ông khác thường, hai mắt ông sáng rỡ, thần thái ông ung dung tự tại. Ông là ai vậy?”

Đức Phật đáp: “Ta là bậc không bị ai đánh bại trong cuộc chiến với tội lỗi. Ta là bậc đã chiến thắng mọi phiền não. Ta là Phật”.

Vị du sĩ nghe vậy, liền hỏi: “Phật là gì vậy?”

Đức Phật giải thích: “Phật là người đã giác ngộ, đã thấy rõ lẽ thật của cuộc đời, đã diệt尽 mọi phiền não, đã giải thoát hoàn toàn khỏi sinh tử luân hồi”.

Vị du sĩ nghe vậy, lòng hoan hỷ vô hạn. Ông muốn theo Đức Phật đi học đạo. Nhưng Đức Phật nói: “Ta đang đi đến vườn Lộc Uyển để độ thoát cho năm vị tỷ-kheo. Nếu ông muốn, ta sẽ giảng đạo cho ông sau”.

Bài Pháp Đầu Tiên

Khi Đức Phật đến vườn Lộc Uyển, năm vị tỷ-kheo thấy ngài, đều quay mặt đi. Họ vẫn nghĩ rằng Đức Phật đã buông lung, không tu tập nữa.

Đức Phật lên tiếng: “Các ông đừng nghĩ ta đã buông lung. Ta đã thành Phật rồi. Ta đến đây để giảng đạo cho các ông”.

Năm vị tỷ-kheo nghe vậy, đều quay mặt lại, nhìn Đức Phật chăm chú. Đức Phật liền giảng bài pháp đầu tiên, nói về bốn pháp印: vô thường, khổ, vô ngã, và tịch diệt.

Năm vị tỷ-kheo nghe xong, lòng hoan hỷ vô hạn. Họ đều xin quy y theo Đức Phật, trở thành năm vị tỷ-kheo đầu tiên của đạo Phật.

Những Cuộc Đối Đầu Với Ma Vương

Truyện Phật Thích Ca: Hành Trình Từ Hoàng Tử Đến Bậc Đạo Sư
Truyện Phật Thích Ca: Hành Trình Từ Hoàng Tử Đến Bậc Đạo Sư

Ma Vương Gửi Con Gái Đến Quấy Rầy

Sau khi độ được năm vị tỷ-kheo, Đức Phật đến tu tập tại một khu rừng vắng. Ma vương Ba-tuần lại sinh lòng đố kỵ. Hắn muốn quấy rối Đức Phật, không để ngài an tâm tu tập.

Ma vương liền sai ba người con gái của mình đến quyến rũ Đức Phật. Ba cô gái này dung nhan tuyệt sắc, có thể làm xiêu lòng bất kỳ ai.

Ba cô gái đến bên Đức Phật, dùng đủ mọi cách để quyến rũ ngài. Nhưng Đức Phật vẫn an nhiên ngồi thiền, không hề động tâm.

Ba cô gái thấy vậy, liền biến hóa ra những hình tướng xấu xí, đáng sợ. Nhưng Đức Phật vẫn không sợ hãi. Ngài dùng thần thông biến ba cô gái thành những bà già xấu xí, răng rụng, tóc bạc.

Ba cô gái hoảng sợ, liền quay về mách với cha. Ma vương nghe vậy, giận dữ vô cùng. Hắn mang đại quân đến, muốn đánh bại Đức Phật.

Trận Chiến Cuối Cùng Với Ma Vương

Ma vương mang đại quân đến, dùng đủ mọi cách để tấn công Đức Phật. Nhưng Đức Phật dùng trí tuệ và từ bi của mình, hóa giải mọi đợt tấn công.

Cuối cùng, Ma vương phải thừa nhận thất bại. Hắn nói với Đức Phật: “Ta không thể đánh bại ông được. Từ nay về sau, ta sẽ không quấy phá ông nữa”.

Đức Phật đáp: “Ta không muốn đánh nhau với ngươi. Ta chỉ muốn cứu độ chúng sanh. Nếu ngươi không làm ác, ta cũng không hại ngươi”.

Những Năm Tháng Hoằng Pháp Rộng Rãi

Cứu Độ Chúng Sanh

Sau khi chiến thắng Ma vương, Đức Phật bắt đầu đi khắp nơi để giảng đạo. Ngài muốn cứu độ tất cả chúng sanh, không phân biệt giàu nghèo, sang hèn.

Đức Phật đi qua nhiều nước, nhiều làng mạc. Ngài giảng đạo cho vua chúa, quan lại, cho thứ dân, cho những người cùng khổ nhất. Ai nghe đạo của ngài, cũng đều cảm động rơi lệ.

Mười Hai Năm Hoằng Pháp

Đức Phật hoằng pháp trong suốt mười hai năm. Trong thời gian đó, ngài đã độ thoát cho hàng ngàn, hàng vạn người. Những người theo đạo của ngài, đều trở nên hiền lành, từ bi, biết yêu thương giúp đỡ nhau.

Cuộc Viếng Thăm Cố Quốc

Vua Tịnh Phạn Ra迎

Khi tin Đức Phật về thăm cố quốc lan truyền, cả thành Ca-tỳ-la-vệ náo nức cả lên. Vua Tịnh Phạn sai quân lính trang hoàng thành phố, trải thảm từ cổng thành đến hoàng cung.

Vua Tịnh Phạn亲自 ra迎. Khi thấy Đức Phật đi đến, vua cha không kềm chế được nước mắt. Ngài ôm chầm lấy con trai, khóc nức nở: “Con ta! Ta nhớ con quá!”.

Đức Phật cũng xúc động vô cùng. Ngài quỳ xuống, lạy vua cha: “Con xin lỗi cha. Con đã làm cha buồn”.

Vua Tịnh Phạn đỡ con trai dậy, rồi cùng nhau đi vào hoàng cung.

Công Chúa Da-du-đà Gặp Lại

Công chúa Da-du-đà nghe tin Đức Phật về, lòng mừng rỡ vô hạn. Nhưng nàng cũng cảm thấy tủi thân. Nàng nghĩ: “Hắn đã bỏ ta ra đi, bây giờ lại về đây, làm ta khổ tâm”.

Khi Đức Phật đến hoàng cung, Công chúa không ra迎. Nhưng khi ngài đi ngang qua phòng nàng, nàng không kềm chế được, bèn chạy ra.

Hai người nhìn nhau, lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc. Đức Phật nhẹ nhàng nói: “Nàng có khỏe không?”

Công chúa Da-du-đà không trả lời, chỉ khóc nức nở. Đức Phật đưa tay lau nước mắt cho nàng, rồi nói: “Ta xin lỗi nàng. Ta phải ra đi để tìm chân lý. Bây giờ ta đã tìm được đạo, ta về đây để độ thoát cho nàng và con”.

Hoàng Tử La-hầu-la Xuất Gia

Đức Phật gặp lại con trai La-hầu-la. Lúc này, La-hầu-la đã lên tám tuổi. Cậu bé thấy cha, reo lên: “Cha ơi! Con nhớ cha quá!”.

Đức Phật cũng mừng rỡ vô cùng. Ngài ôm lấy con trai, hỏi: “Con có muốn theo cha đi tu không?”

La-hầu-la đáp: “Dạ có, con muốn theo cha”.

Đức Phật liền xin vua Tịnh Phạn cho La-hầu-la xuất gia. Vua Tịnh Phạn nghe vậy, lòng đau như cắt. Ngài nói: “La-hầu-la là con trai duy nhất của ta. Nếu nó đi tu, thì ai sẽ nối dõi tông đường?”

Đức Phật đáp: “Xin cha hãy nghĩ đến lợi ích của La-hầu-la. Nếu nó tu tập theo đạo của con, nó sẽ được giải thoát, sẽ không còn phải chịu khổ nữa”.

Vua Tịnh Phạn suy nghĩ một lúc lâu, rồi đồng ý cho La-hầu-la xuất gia.

Những Năm Tháng Cuối Cùng Của Đức Phật

Cái Chết Của Vua Tịnh Phạn

Sau khi La-hầu-la xuất gia, vua Tịnh Phạn buồn bã vô cùng. Ông bệnh rồi qua đời không lâu sau đó. Đức Phật nghe tin, liền về nước để lo hậu sự cho cha.

Đức Phật亲自火化 thi thể vua cha. Khi ngài làm vậy, mọi người đều cảm động rơi lệ. Họ thấy rằng, dù đã là một vị Phật, nhưng Đức Phật vẫn không quên bổn phận làm con.

Cái Chết Của Công Chúa Da-du-đà

Sau khi vua Tịnh Phạn qua đời, Công chúa Da-du-đà cũng buồn bã mà bệnh rồi qua đời. Đức Phật lại một lần nữa về nước để lo hậu sự cho vợ.

Đức Phật rất đau buồn trước cái chết của Công chúa. Ngài nói: “Nàng là người con gái tốt bụng nhất ta từng biết. Nàng đã hy sinh cả cuộc đời để chờ ta. Ta nợ nàng quá nhiều”.

Đức Phật Nhập Niết-bàn

Sau khi lo xong hậu sự cho vợ, Đức Phật trở về thành Xá-vệ. Ngài biết rằng mình đã già, không thể sống được bao lâu nữa.

Đức Phật召集 tất cả các đệ tử lại, dặn dò lần cuối: “Các con hãy tinh tấn tu tập. Hãy sống bằng lòng từ bi. Hãy giúp đỡ mọi người. Đó là cách các con báo đáp ân đức của ta”.

Nói xong, Đức Phật an nhiên thị tịch. Lúc đó ngài mới bảy mươi tuổi.

Ý Nghĩa Của Truyện Phật Thích Ca

Bài Học Về Từ Bi Và Trí Tuệ

truyện Phật Thích Ca không chỉ là một câu chuyện về một vị thánh nhân, mà là một bài học lớn về lòng từ bi và trí tuệ. Đức Phật đã từ bỏ ngai vàng, từ bỏ cuộc sống sung sướng để đi tìm chân lý. Ngài muốn cứu độ tất cả chúng sanh, không phân biệt giàu nghèo, sang hèn.

Chúng ta học theo Đức Phật, không phải là phải bỏ nhà đi tu, mà là học theo tấm lòng từ bi của ngài. Chúng ta hãy sống bằng lòng yêu thương, biết giúp đỡ người khác. Đó mới là cách chúng ta thực hành theo đạo của Đức Phật.

Bài Học Về Sự Giải Thoát

Đức Phật đã tìm ra con đường giải thoát cho chúng sanh. Ngài dạy rằng, muốn giải thoát, chúng ta phải diệt尽 mọi phiền não, phải sống bằng lòng từ bi và trí tuệ.

Chúng ta không thể tránh khỏi già, bệnh, chết. Nhưng chúng ta có thể sống một cuộc đời有意 nghĩa, không để lại hối tiếc. Đó là cách chúng ta thực hiện lời dạy của Đức Phật.

chuaphatanlongthanh.com hy vọng rằng qua bài viết này, quý vị đã phần nào cảm nhận được giá trị sâu sắc từ truyện Phật Thích Ca. Cuộc đời của đức Phật là một ngọn hải đăng soi sáng cho nhân loại trên con đường hướng đến chân-thiện-mỹ. Kính chúc quý vị luôn an lạc và hãy nhớ ghé thăm chuaphatanlongthanh.com để tìm hiểu thêm nhiều tri thức bổ ích khác.

Cập Nhật Lúc Tháng 12 13, 2025 by Đội Ngũ Chùa Phật Ân

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *