Đức Phật viên tịch là một sự kiện trọng đại trong lịch sử Phật giáo, đánh dấu sự kết thúc của cuộc đời và sự nghiệp hoằng pháp kéo dài 45 năm của bậc Thích tử. Cái chết của Ngài, thường được gọi là Đại Niết-bàn, đã để lại nhiều câu hỏi về nguyên nhân y học đằng sau sự ra đi của một trong những nhân vật vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại. Bài viết này sẽ tổng hợp các tài liệu kinh điển, phân tích các giả thuyết y học hiện đại và đưa ra cái nhìn toàn diện về nguyên nhân cái chết của Đức Phật.
Có thể bạn quan tâm: Đức Phật Nói Đừng Tin Ta: Hiểu Sâu Lời Dạy Về Trí Tuệ Và Hoài Nghi Lành Mạnh
Cái chết của Đức Phật theo ghi chép kinh điển
Bối cảnh lịch sử và thời gian viên tịch

Có thể bạn quan tâm: Đức Phật Từng Nói Với Người Không Có Duyên: Những Lời Dạy Sâu Sắc Về Duyên Phận
Theo truyền thống Phật giáo, Đức Phật viên tịch vào khoảng năm 483 TCN (có tài liệu ghi là 543 TCN hoặc 486 TCN), khi Ngài 80 tuổi. Sự kiện này diễn ra tại Kushinagar (Câu Thi Na), một thị trấn nhỏ ở miền Bắc Ấn Độ ngày nay, thuộc bang Uttar Pradesh.
Diễn biến cuối đời theo kinh Đại Bát Niết-bàn
Kinh Đại Bát Niết-bàn (Mahāparinibbāna Sutta) trong Trường Bộ Kinh là tài liệu quan trọng nhất ghi lại những ngày cuối đời của Đức Phật. Theo kinh này:
- Trước khi viên tịch, Đức Phật đang an cư mùa mưa tại Baluvā (Bồ-luật-vệ)
- Ngài mắc một căn bệnh trầm trọng, đau đớn dữ dội nhưng vẫn giữ tâm chánh niệm, tỉnh giác
- Dù thân thể đau đớn, Ngài không than thở, thể hiện sự kiên nhẫn tuyệt đối
- Sau bữa ăn cuối cùng tại nhà Cunda (Chu-đà), Ngài bị bệnh trầm trọng
- Ngài quyết định lên đường đi tiếp đến Kushinagar, cách đó khoảng 15 cây số
- Do cơn đau hành hạ, Ngài phải dừng chân nghỉ ngơi tới 25 lần trên đường đi
- Cuối cùng, Ngài nhập Niết-bàn tại Kushinagar
Bữa ăn cuối cùng và món Sūkaramaddava
Một chi tiết quan trọng được ghi lại trong kinh điển là bữa ăn cuối cùng của Đức Phật tại nhà Cunda. Người đệ tử này đã dâng cúng Đức Phật và các Tỳ-kheo một món ăn gọi là Sūkaramaddava (Sang-ma-man-đà).
Sūkaramaddava là một thuật ngữ gây tranh cãi trong giới học giả. Có nhiều cách hiểu khác nhau về món ăn này:
- Thịt heo (theo cách dịch của nhiều học giả)
- Nấm (theo cách dịch của một số học giả khác)
- Món ăn chế biến từ heo (có thể là thịt heo hoặc các sản phẩm từ heo)
- Món ăn đặc biệt (không xác định rõ là gì)
Điều đáng chú ý là ngay sau bữa ăn này, Đức Phật bị nhiễm bệnh trầm trọng. Nhiều học giả cho rằng Sūkaramaddava có thể là nguyên nhân dẫn đến cái chết của Đức Phật, có thể do món ăn này có độc hoặc bị nhiễm khuẩn.
Các triệu chứng lâm sàng được ghi nhận
Theo kinh điển, Đức Phật có những triệu chứng sau khi ăn món Sūkaramaddava:
Cơn đau dữ dội
- Đau đớn đột ngột và rất dữ dội
- Cơn đau hành hạ thân thể và gần như đã giết chết Ngài
- Đau đến mức Ngài phải dừng chân nghỉ ngơi 25 lần trên đoạn đường 15km
Triệu chứng về đường tiêu hóa

Có thể bạn quan tâm: Ý Nghĩa Ngày Đức Phật Thích Ca Xuất Gia
- Ly huyết (tiêu ra máu) rất trầm trọng
- Không có ghi nhận về buồn nôn hay nôn mửa
- Có dấu hiệu khát nước
Các triệu chứng khác
- Bệnh khởi phát rất nhanh (cấp tính)
- Không có dấu hiệu sốt được ghi nhận rõ ràng
- Tâm trí vẫn tỉnh táo, chánh niệm
Các giả thuyết y học về nguyên nhân cái chết
1. Ngộ độc thực phẩm
Do nhiễm vi khuẩn, ký sinh trùng, virus
Ngộ độc thực phẩm là giả thuyết được nhiều học giả nghĩ đến nhất. Các biểu hiện khi cơ thể bị ngộ độc thực phẩm bao gồm:
- Buồn nôn, nôn nhiều lần
- Đau bụng, tiêu chảy, tiêu ra máu
- Sốt và dấu hiệu mất nước
- Mệt mỏi, khát nước, khô miệng
Trong trường hợp của Đức Phật:
- Không có buồn nôn nhưng có các triệu chứng còn lại: đau bụng, tiêu ra máu, khát nước
Các tác nhân có thể gây ngộ độc:
- Vi khuẩn: Salmonella, Shigella, E. coli có thể tấn công niêm mạc ruột, gây loét, chảy máu và tiêu ra máu
- Ký sinh trùng: Giardia lamblia có thể bám vào thành ruột, gây tổn thương và chảy máu
- Virus: Virus Norwalk và Rotavirus có thể gây viêm dạ dày ruột, dẫn đến tiêu chảy ra máu
Các loại thực phẩm có thể gây ngộ độc
- Nấm: Nấm ăn có thể bị ô nhiễm bởi vi khuẩn và virus từ môi trường xung quanh
- Thịt heo: Có thể nhiễm nhiều loại vi khuẩn như Salmonella, E. coli, Listeria monocytogenes, Staphylococcus aureus, Streptococcus suis và Clostridium perfringens
2. Ngộ độc thực phẩm do chất độc
Chất độc tự nhiên
- Cây độc: Một số loại cây độc mọc hoang dã ở Ấn Độ có thể được sử dụng để đầu độc thức ăn như cây Strychnine (Strychnos nux-vomica), cây Wolfsbane (Aconitum ferox)
- Nấm độc: Một số loại nấm độc mọc trong rừng có thể vô tình hoặc cố tình đưa vào thức ăn, dẫn đến ngộ độc và tử vong
Chất độc do con người bỏ vào thức ăn

Có thể bạn quan tâm: Đức Phật Thuyết Pháp Bao Nhiêu Năm?
- Asen, thạch tín và các chất độc khác
- Tuy nhiên, không có dữ liệu hay manh mối gì về việc này nên chỉ có thể nghiên cứu lý thuyết
3. Các bệnh lý cấp tính
Nhồi máu mạc treo (Mesenteric infarction)
Theo Thượng tọa – Tiến sĩ Mettanando Bhikkhu, một bác sĩ trước khi bước vào tu viện, hiện đang làm việc tại Wat Raja Orasaram, Thái Lan:
Nhồi máu mạc treo là một bệnh phù hợp với mô tả các triệu chứng như:
- Đau bụng cấp
- Chảy máu
- Thường được thấy ở người cao tuổi
- Bị gây ra bởi một bữa ăn
Cơ chế bệnh lý:
- Nhồi máu mạc treo cấp tính là tình trạng nghiêm trọng với tỷ lệ tử vong cao
- Thường tạo ra một cơn đau nặng ở bụng và gây chảy máu
- Bệnh nhân thường chết vì mất máu cấp
- Điều này phù hợp với thông tin được đưa ra trong bài kinh
Yếu tố nguy cơ:
- Thường được tìm thấy ở những người cao tuổi (Đức Phật 80 tuổi)
- Bị gây ra bởi sự tắc nghẽn của động mạch chính cung cấp máu cho đoạn giữa của ruột
- Cơn đau được gây ra bởi một bữa ăn lớn, đòi hỏi một lượng máu nhiều hơn đến đường tiêu hóa
- Khi tắc nghẽn vẫn còn hiện diện, ruột bị mất nguồn cung cấp máu, dẫn đến nhồi máu hoặc hoại tử
- Kết quả có thể dẫn đến rách của thành ruột làm máu chảy nhiều vào đường ruột và dẫn đến tiêu chảy ra máu
Bệnh tả lợn (Pig-bel)
Theo một nghiên cứu của NIH (National Library of Medicine):
Nghiên cứu này xem xét nhiều nguồn khác nhau và kết luận rằng chính thịt lợn bị nhiễm độc đã dẫn đến cái chết của Đức Phật. Ông đã chết vì căn bệnh tả lợn (pig-bel), một bệnh viêm ruột hoại tử do chất độc của vi khuẩn Clostridium perfringens gây ra.
Đặc điểm của bệnh tả lợn:
- Đã được biết đến từ lâu, có ghi chép về dịch bệnh này từ thế kỷ 4 trước Công nguyên
- Clostridium perfringens là một loại vi khuẩn Gram dương, sinh sống phổ biến trong ruột của động vật như heo
- Vi khuẩn này có thể tạo ra bào tử sống sót trong môi trường khắc nghiệt, bao gồm cả quá trình nấu ăn thông thường
- Ngộ độc thực phẩm do Clostridium perfringens thường tiêu chảy không ra máu
- Tuy nhiên, trong một số trường hợp hiếm gặp, nhiễm Clostridium perfringens nặng có thể dẫn đến tiêu chảy ra máu
Viêm túi thừa
- Viêm túi thừa là tình trạng viêm nhiễm của các túi nhỏ nhô ra khỏi thành đại tràng
- Nếu túi thừa bị vỡ, có thể dẫn đến đau bụng dữ dội, buồn nôn, nôn, và sốt
- Có thể gây ra các triệu chứng cấp tính giống như trường hợp của Đức Phật
Viêm dạ dày ruột
- Viêm dạ dày ruột do virus hoặc vi khuẩn có thể gây tiêu chảy, đau bụng, buồn nôn, nôn mửa, và đi ngoài ra máu
- Có thể là nguyên nhân gây ra các triệu chứng cấp tính
4. Các bệnh lý khác đã được loại trừ
Bệnh trĩ
- Đau đớn, không thể ngồi hay đi bộ được
- Đây không phải bệnh cấp tính
- Đức Phật vẫn còn ngồi giảng đạo và đi bộ đường dài 15km sau đó
- Đã loại trừ
Viêm loét đại trực tràng
- Thường là mãn tính
- Đây là cấp tính
- Đã loại trừ
Ung thư đại trực tràng
- Thường là triệu chứng kéo dài kèm theo sụt cân, mệt mỏi
- Đây không phải là bệnh cấp tính
- Đã loại trừ
Ung thư cuống bao tử (Gastric stump cancer)
Theo Thượng tọa Thích Nhật Từ trong một video phân tích:
Bệnh này tuy có triệu chứng đau bụng dữ dội nhưng có các dấu hiệu kèm theo là:
- Đau bụng vùng thượng vị trong thời gian dài
- Thường xuyên khó tiêu, ợ hơi
- Có cảm giác khó nuốt và đau họng kéo dài
- Luôn có cảm giác nôn, buồn nôn
- Sụt cân nhanh
- Nôn ra máu
Đức Phật không có các triệu chứng này:
- Bệnh ung thư bao tử phát triển trong 1 thời gian khá dài
- Trường hợp này lại không có dấu hiệu gì trước đó và bộc phát cấp tính
- Đã loại trừ
Phân tích chuyên sâu về các giả thuyết
Giả thuyết về món Sūkaramaddava
Nếu Sūkaramaddava là thịt heo
Các khả năng:
- Thịt heo bị nhiễm khuẩn: Có thể nhiễm Salmonella, E. coli, Clostridium perfringens
- Thịt heo bị ôi thiu: Do bảo quản không đúng cách
- Thịt heo bị nhiễm độc tố: Do vi khuẩn sản sinh độc tố
Bằng chứng hỗ trợ:
- Các triệu chứng đau bụng dữ dội, tiêu ra máu phù hợp với ngộ độc thực phẩm
- Bệnh khởi phát nhanh sau bữa ăn
- Đức Phật 80 tuổi, hệ miễn dịch có thể suy giảm
Nếu Sūkaramaddava là nấm
Các khả năng:
- Nấm độc: Có thể là nấm độc vô tình được hái
- Nấm bị nhiễm khuẩn: Do bảo quản không đúng cách
- Nấm bị ô nhiễm: Do môi trường sống
Bằng chứng hỗ trợ:
- Nấm độc có thể gây ra các triệu chứng cấp tính
- Độc tố nấm có thể gây tổn thương gan, thận, ruột
- Một số loại nấm độc có thể gây ra tiêu chảy ra máu
So sánh các giả thuyết
Độ tin cậy theo thứ tự
- Ngộ độc thực phẩm do vi khuẩn (Clostridium perfringens, Salmonella)
- Nhồi máu mạc treo
- Viêm túi thừa
- Bệnh tả lợn
- Ngộ độc do chất độc tự nhiên
Cơ sở y học
- Ngộ độc thực phẩm: Có cơ sở y học vững chắc, phù hợp với các triệu chứng
- Nhồi máu mạc treo: Phù hợp với tuổi tác và các triệu chứng, nhưng hiếm gặp
- Viêm túi thừa: Có thể gây ra các triệu chứng cấp tính
- Bệnh tả lợn: Có nghiên cứu khoa học ủng hộ, nhưng cần thêm bằng chứng
Ý nghĩa tâm linh và triết học
Quan điểm Phật giáo về cái chết
Trong Phật giáo, cái chết của Đức Phật không được xem là một bi kịch mà là sự Giác ngộ tối thượng. Đức Phật đã đạt được Niết-bàn – trạng thái giải thoát hoàn toàn khỏi khổ đau và vòng luân hồi.
Bài học về vô thường
Cái chết của Đức Phật là minh chứng sống động cho giáo lý về vô thường (anicca) – tất cả mọi hiện tượng đều vô thường, không có gì tồn tại vĩnh viễn.
Sự bình thản trước cái chết
Dù trải qua cơn đau dữ dội, Đức Phật vẫn giữ được tâm trí tỉnh táo, chánh niệm. Điều này thể hiện sự giác ngộ sâu sắc và sự vượt thoát khỏi khổ đau.
Kết luận
Cái chết của Đức Phật là một sự kiện phức tạp, kết hợp giữa yếu tố lịch sử, tôn giáo và y học. Dù không thể xác định chính xác nguyên nhân y học, nhưng các giả thuyết hiện đại giúp chúng ta hiểu rõ hơn về hoàn cảnh lịch sử và những gì có thể đã xảy ra.
Các giả thuyết y học khả dĩ nhất bao gồm:
- Ngộ độc thực phẩm do vi khuẩn (đặc biệt là Clostridium perfringens)
- Nhồi máu mạc treo
- Viêm túi thừa cấp tính
Dù nguyên nhân y học là gì, thì cái chết của Đức Phật vẫn là một biểu tượng của sự giác ngộ tối thượng, sự vượt thoát khỏi khổ đau và là minh chứng cho giáo lý về vô thường mà Ngài đã dạy suốt 45 năm hoằng pháp.
Việc nghiên cứu về nguyên nhân cái chết của Đức Phật không chỉ có giá trị y học mà còn giúp chúng ta hiểu sâu sắc hơn về cuộc đời, sự nghiệp và những giáo lý mà Ngài đã để lại cho nhân loại.
Cập Nhật Lúc Tháng 12 29, 2025 by Đội Ngũ Chùa Phật Ân
