Trong những năm gần đây, hiện tượng khất thực của một số cá nhân tự xưng là “nhà sư” hay “người tu hành” tại các khu vực công cộng như chợ, trường học, bệnh viện… đã trở nên phổ biến ở nhiều nơi trên cả nước. Điều này không chỉ gây ảnh hưởng đến mỹ quan đô thị, trật tự công cộng mà còn làm phức tạp thêm tình hình an ninh xã hội khi xuất hiện nhiều đối tượng lợi dụng hình thức này để trục lợi cá nhân. Trước thực trạng đó, Giáo hội Phật giáo Việt Nam (GHPGVN) đã nhiều lần lên tiếng cảnh báo, chỉ đạo và ban hành các văn bản quy phạm nội bộ, trong đó có việc cấm khất thực tại các khu vực không thuộc phạm vi sinh hoạt của các tự viện. Vậy Giáo hội Phật giáo Việt Nam cấm khất thực là như thế nào? Việc cấm này dựa trên cơ sở nào, và tại sao lại cần thiết? Bài viết dưới đây sẽ giúp bạn đọc hiểu rõ hơn về vấn đề này.
Có thể bạn quan tâm: Giáo Hội Phật Giáo Tp.hcm: Hành Trình Phụng Đạo, Giúp Đời Vì Một Thành Phố Nghĩa Tình
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Là Gì? Vai Trò và Trách Nhiệm
Để hiểu được hành vi cấm khất thực của Giáo hội Phật giáo Việt Nam, trước tiên chúng ta cần hiểu rõ Giáo hội là gì và có vai trò, trách nhiệm như thế nào trong đời sống Phật giáo và xã hội.
Khái niệm và lịch sử hình thành
Giáo hội Phật giáo Việt Nam (tên tiếng Anh: Vietnam Buddhist Sangha – VBS), được thành lập chính thức vào năm 1981, là một tổ chức xã hội – nghề nghiệp, đại diện cho cộng đồng Tăng Ni, Phật tử Việt Nam trong cả nước. Đây là tổ chức duy nhất được Nhà nước công nhận là đại diện hợp pháp cho Phật giáo tại Việt Nam. Giáo hội ra đời nhằm thống nhất các hệ phái, hội đoàn Phật giáo đang tồn tại trước đó, từ đó tập trung nguồn lực để phát triển Phật giáo theo hướng “Đạo pháp – Dân tộc – Chủ nghĩa xã hội”.
Vai trò và trách nhiệm
Giáo hội Phật giáo Việt Nam có những vai trò và trách nhiệm chính sau:
- Thống nhất và quản lý: Giáo hội là cơ quan quản lý, điều hành các hoạt động Phật sự trên phạm vi cả nước, từ Trung ương đến địa phương. Các chùa, tự viện, tu viện đều phải hoạt động dưới sự quản lý, hướng dẫn của Giáo hội theo Hiến chương và các Quy chế, Nội quy do Giáo hội ban hành.
- Bảo vệ giới luật và đạo đức: Một trong những nhiệm vụ cốt lõi của Giáo hội là bảo vệ và gìn giữ giới luật, đạo đức của Tăng Ni. Giáo hội thường xuyên nhắc nhở, giáo dục Tăng Ni phải sống thanh tịnh, giữ gìn oai nghi, tế hạnh, không được làm những việc vi phạm giới luật, làm tổn hại đến hình ảnh của người tu sĩ.
- Tuyên truyền, hướng dẫn Phật tử: Giáo hội là cầu nối giữa Tăng đoàn và quần chúng Phật tử. Thông qua các hoạt động như giảng kinh, thuyết pháp, tổ chức các khóa tu, Giáo hội hướng dẫn Phật tử tu học theo chánh pháp, làm tròn trách nhiệm công dân và tín đồ.
- Tham gia các hoạt động xã hội: Giáo hội tích cực tham gia các hoạt động từ thiện, nhân đạo, an sinh xã hội như cứu trợ thiên tai, xây dựng nhà tình thương, hỗ trợ học sinh nghèo… thể hiện tinh thần “từ bi cứu khổ” của Phật giáo.
- Đối ngoại: Giáo hội đại diện cho Phật giáo Việt Nam trong các mối quan hệ giao lưu, hợp tác với các tổ chức Phật giáo và các tổ chức quốc tế khác.
Khất Thực Là Gì? Nguồn Gốc và Ý Nghĩa
Khất thực là một pháp môn tu tập quan trọng trong đạo Phật, có lịch sử lâu đời từ thời Đức Phật Thích Ca Mâu Ni còn tại thế. Để đánh giá việc Giáo hội cấm khất thực, chúng ta cần hiểu rõ bản chất, nguồn gốc và ý nghĩa đích thực của hành động này.
Khái niệm khất thực
Khất thực (Pāli: pindapāta) là hành động của các vị Tỳ-kheo (nhà sư) mang bát đi khất xin thức ăn từ các hộ gia đình hoặc từ thiện nam tín nữ. Đây không đơn thuần là việc xin ăn để sinh tồn, mà là một pháp môn tu tập, một trong những “12 hạnh đầu đà” (12 pháp tu khổ hạnh) mà Đức Phật đã dạy.
Nguồn gốc từ thời Đức Phật
Theo kinh điển, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni và chư đệ tử của Ngài đã sống cuộc đời du hóa, không cố định một chỗ. Hàng ngày, các vị Tỳ-kheo mang bát đi khất thực để duy trì thân mạng. Đức Phật và Tăng đoàn không trồng trọt, buôn bán hay làm nghề nghiệp nào khác. Họ sống nhờ vào sự cúng dường của các thí chủ.
Một số tích truyện tiêu biểu về khất thực thời Đức Phật như:
- Chuyện ông già nghèo cúng dường cháo: Một ông già nghèo chỉ có một bát cháo duy nhất, ông đã chân thành cúng dường cho Đức Phật. Đức Phật nhận lời và ban phước cho ông.
- Chuyện nàng dệt chiếu: Một nàng dệt chiếu nghèo khó, không có gì để cúng dường, bèn dâng lên tấm chiếu mới dệt. Đức Phật cũng vui vẻ nhận tấm chiếu đó.
Ý nghĩa sâu xa của khất thực
Khất thực không phải là để “xin ăn” như cách hiểu thông thường. Ý nghĩa của nó sâu sắc hơn nhiều:
- Diệt trừ ngã mạn: Khi đi khất thực, Tỳ-kheo phải buông bỏ cái tôi, cái kiêu căng của bản thân. Dù là người có học thức, xuất thân cao quý, khi mang bát đi khất thực cũng phải bình đẳng đứng trước mọi gia đình, không phân biệt giàu nghèo.
- Tu tập lòng từ bi và biết ơn: Người khất thực sống nhờ vào sự cúng dường của thí chủ, do đó phải luôn nuôi dưỡng lòng từ bi đối với mọi người và biết ơn sâu sắc đối với những ai đã phát tâm cúng dường.
- Tạo duyên lành cho thí chủ: Việc khất thực là một cách để thí chủ (người cúng dường) tạo phước đức, gieo nhân lành. Người cúng dường một bát cơm, một nắm gạo cho Tỳ-kheo đang tu tập là đang gieo trồng phước báo cho chính mình trong hiện tại và tương lai.
- Rèn luyện tâm từ bi và tùy duyên: Tỳ-kheo khất thực không được lựa chọn, không được đòi hỏi. Ăn gì cũng được, nhiều ít cũng vui vẻ chấp nhận. Điều này rèn luyện tâm tùy duyên, không tham đắm.
- Gần gũi quần chúng, hoằng dương chánh pháp: Việc đi khất thực giúp Tăng đoàn gần gũi hơn với đời sống của quần chúng. Dịp này, các vị Tỳ-kheo cũng có thể giảng dạy những lời Phật dạy đơn giản, khai thị cho thí chủ, từ đó hoằng dương chánh pháp.
Thực Trạng Khất Thực Hiện Nay: Đâu Là Vấn Đề?

Có thể bạn quan tâm: Giáo Hội Phật Giáo Tỉnh Thái Nguyên: Lịch Sử, Cơ Cấu Và Hoạt Động
Mặc dù khất thực là một pháp môn tốt đẹp, nhưng trong xã hội hiện đại, hình thức này đã bị biến tướng và trở thành một vấn đề phức tạp, ảnh hưởng đến an ninh trật tự và hình ảnh của Phật giáo. Dưới đây là một số thực trạng đáng lo ngại:
Khất thực biến tướng – Lợi dụng hình thức tu tập để trục lợi
- Đội lốt tu sĩ: Nhiều đối tượng không phải là Tăng Ni chính thức, không có giấy tờ tu hành hợp lệ, nhưng lại mặc áo tràng, cạo trọc đầu, mang theo bình bát để giả làm nhà sư đi khất thực. Mục đích của họ là xin tiền, trục lợi cá nhân.
- Xin tiền thay vì xin cơm chay: Thay vì mang bát đi xin cơm chay như truyền thống, nhiều “nhà sư” hiện nay chỉ mang theo hũ, ống, hoặc giỏ để xin tiền mặt. Hành vi này đã biến khất thực thành “ăn xin”, hoàn toàn đi ngược lại tinh thần Phật giáo.
- Gây sức ép tâm lý: Một số đối tượng lợi dụng tâm lý lo sợ, mê tín của một bộ phận người dân để gây sức ép, khiến họ phải cúng dường tiền bạc, của cải. Có trường hợp còn dọa nạt “không cúng dường sẽ gặp xui xẻo”.
Ảnh hưởng tiêu cực đến xã hội
- Mất trật tự công cộng: Việc tụ tập, chen lấn xin tiền ở các khu vực đông người như chợ, cổng trường, bệnh viện gây mất trật tự, ùn tắc giao thông.
- Ảnh hưởng đến hình ảnh Phật giáo: Hành vi của những “tu sĩ” biến chất làm tổn hại nghiêm trọng đến hình ảnh thanh tịnh, từ bi của Tăng Ni trong mắt quần chúng. Nhiều người vì thế mà có cái nhìn sai lệch, thiếu thiện cảm với Phật giáo.
- Lợi dụng lòng tin, trục lợi: Nhiều người nhẹ dạ cả tin đã bị lừa đảo, mất tiền oan khi cúng dường cho những đối tượng giả mạo.
Khất thực ở những nơi không phù hợp
- Trong các khu dân cư, trường học, bệnh viện: Đây là những nơi sinh hoạt công cộng, không phải là nơi để thực hiện pháp môn khất thực. Việc làm này gây phiền hà cho người dân và làm ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của các cơ quan, đơn vị.
- Tại các khu du lịch, lễ hội: Nhiều đối tượng lợi dụng lượng khách đông để đi khất thực, biến nơi tu tập, thanh tịnh thành nơi buôn bán, xin xỏ.
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Cấm Khất Thực: Cơ Sở Pháp Lý và Giới Luật
Trước thực trạng biến tướng nêu trên, Giáo hội Phật giáo Việt Nam đã ban hành nhiều chỉ thị, văn bản và quy định nhằm chấn chỉnh, trong đó có việc cấm khất thực tại các khu vực không thuộc phạm vi sinh hoạt của tự viện. Quyết định này không phải là “cấm tiệt” khất thực, mà là cấm khất thực biến tướng, khất thực sai quy định. Dưới đây là các cơ sở cho quyết định này:
Căn cứ vào Hiến chương Giáo hội
Hiến chương Giáo hội Phật giáo Việt Nam (sửa đổi, bổ sung năm 2022) là văn bản pháp lý cao nhất điều chỉnh mọi hoạt động của Giáo hội. Trong Hiến chương, điều 18 quy định rõ trách nhiệm của Tăng Ni là phải “giữ gìn giới luật, oai nghi, tế hạnh”. Việc đi khất thực biến tướng, xin tiền, gây rối trật tự công cộng rõ ràng là vi phạm điều này.
Căn cứ vào Nội quy Ban Tăng sự Trung ương
Nội quy Ban Tăng sự Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam là văn bản quy phạm nội bộ có hiệu lực thi hành trên toàn quốc, điều chỉnh các hoạt động về Tăng sự như cấp giấy chứng nhận tu học, quản lý Tăng Ni, tổ chức các khóa an cư kiết hạ… Trong nội quy này, có nhiều điều khoản liên quan đến việc Tăng Ni phải tuân thủ pháp luật Nhà nước, giữ gìn oai nghi, tế hạnh, không được làm những việc ảnh hưởng đến thanh danh của Giáo hội. Việc đi khất thực sai quy định bị xem là một trong những hành vi vi phạm nghiêm trọng.
Căn cứ vào pháp luật Nhà nước
- Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo năm 2016: Luật này quy định rõ các hoạt động tôn giáo phải tuân thủ pháp luật, không được lợi dụng để trục lợi, gây mất trật tự công cộng. Việc khất thực biến tướng rõ ràng là vi phạm luật này.
- Luật Xử lý vi phạm hành chính: Hành vi “ăn xin” hay “gây mất trật tự công cộng” có thể bị xử phạt hành chính theo quy định.
- Bộ luật Hình sự: Trong một số trường hợp, nếu đối tượng lợi dụng hình thức khất thực để lừa đảo, chiếm đoạt tài sản, có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự.
Căn cứ vào giới luật Phật giáo
- Giới luật căn bản của Tỳ-kheo: Trong Luật tạng, Đức Phật đã chế định rất rõ ràng về việc khất thực, bao gồm thời gian, địa điểm, cách thức thực hiện. Việc đi khất thực phải đúng thời, đúng chỗ, mang bát, không được xin tiền, không được lựa chọn.
- Giới “Bất thâu tiền kim” (không thu tiền vàng): Đây là một trong những giới căn bản của Tỳ-kheo. Việc đi khất thực mà xin tiền là vi phạm giới luật nghiêm trọng.
Các Văn Bản Của Giáo Hội Về Việc Cấm Khất Thực
Giáo hội Phật giáo Việt Nam đã ban hành nhiều văn bản để chấn chỉnh việc khất thực biến tướng. Dưới đây là một số văn bản tiêu biểu:
Công văn của Ban Thường trực Hội đồng Trị sự GHPGVN

Có thể bạn quan tâm: Giáo Hội Phật Giáo Tỉnh Bình Định: Hành Trình Phát Triển Và Phụng Sự
Nhiều năm qua, Ban Thường trực Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam đã ban hành các công văn gửi Ban Trị sự các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương, yêu cầu tăng cường công tác quản lý, chấn chỉnh Tăng Ni, đặc biệt là việc đi khất thực. Trong các công văn này, Giáo hội nhấn mạnh:
- Tăng Ni phải sống và tu học tại các tự viện được Giáo hội công nhận.
- Tuyệt đối không được đi khất thực tại các khu vực công cộng như chợ, trường học, bệnh viện, khu du lịch…
- Nghiêm cấm mọi hình thức xin tiền, chỉ được khất thực bằng bát để xin cơm chay.
- Yêu cầu các Ban Trị sự địa phương tăng cường kiểm tra, giám sát, xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm.
Thông tư của Ban Tăng sự Trung ương
Ban Tăng sự Trung ương cũng đã ban hành các thông tư hướng dẫn cụ thể về việc Tăng Ni phải tuân thủ pháp luật, giữ gìn giới luật, oai nghi, tế hạnh. Trong đó có điều khoản nhắc nhở:
- Tăng Ni khi ra đường phải mang theo giấy tờ tu hành do Giáo hội cấp.
- Không được mặc áo tràng đi vào những nơi không phù hợp như vũ trường, quán bar, tiệm net…
- Tuyệt đối không được lợi dụng hình thức tu tập để trục lợi cá nhân.
Chỉ thị của Ban Trị sự các tỉnh, thành
Các Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo các tỉnh, thành phố cũng đã ban hành các chỉ thị, kế hoạch hành động cụ thể để thực hiện các văn bản chỉ đạo của Trung ương. Nhiều nơi đã tổ chức các buổi tuyên truyền, phổ biến pháp luật cho Tăng Ni, tổ chức các đợt kiểm tra, rà soát tại các tự viện.
Hướng Dẫn Cụ Thể: Tăng Ni Cần Làm Gì Để Tuân Thủ Quy Định?
Việc Giáo hội cấm khất thực không có nghĩa là cấm hoàn toàn việc tu tập pháp môn này, mà là cấm khất thực sai quy định. Để tuân thủ, Tăng Ni cần lưu ý những điểm sau:
Chỉ khất thực trong phạm vi tự viện
- Tại các tự viện có tổ chức “thọ trai” (ăn cơm chay): Một số tự viện lớn, đặc biệt là những nơi có đông Tăng Ni tu học (như các trường TCPH, các khóa tu lớn), vẫn tổ chức khất thực theo truyền thống. Các vị Tỳ-kheo sẽ mang bát đi khất thực trong khuôn viên của tự viện, nhận cơm chay từ các Phật tử cúng dường.
- Không đi ra ngoài khu vực công cộng: Tuyệt đối không mang bát đi khất thực ở chợ, trường học, bệnh viện, khu du lịch, hay các khu dân cư.
Tuân thủ pháp luật và giới luật
- Mang theo giấy tờ tu hành: Khi ra khỏi tự viện, Tăng Ni phải mang theo Thẻ Tăng Ni do Giáo hội cấp, hoặc giấy giới thiệu của Ban Trị sự.
- Không xin tiền: Chỉ được khất thực để xin cơm chay, tuyệt đối không được xin tiền dưới bất kỳ hình thức nào (dùng hũ, ống, giỏ…).
- Giữ oai nghi, tế hạnh: Khi đi khất thực (nếu được tổ chức trong tự viện), phải giữ oai nghi, đi đứng từ tốn, không được nói chuyện ồn ào, la hét.
Tự viện cần quản lý chặt chẽ
- Quản lý Tăng Ni: Các tự viện phải quản lý chặt chẽ Tăng Ni đang tu học, không để xảy ra tình trạng Tăng Ni tự ý ra ngoài đi khất thực.
- Tuyên truyền, giáo dục: Thường xuyên tổ chức các buổi học tập, tuyên truyền về pháp luật Nhà nước và giới luật của Phật giáo, giúp Tăng Ni nâng cao ý thức chấp hành.
- Phối hợp với chính quyền: Khi phát hiện có đối tượng giả mạo tu sĩ đi khất thực, cần kịp thời báo cáo với chính quyền địa phương để xử lý.
Người Dân Cần Làm Gì Khi Gặp Người Đi Khất Thực?
Đối với người dân, khi gặp người đi khất thực, cần tỉnh táo và xử lý đúng cách để tránh bị lợi dụng, đồng thời cũng không làm tổn hại đến uy tín của Phật giáo chân chính.
Phân biệt tu sĩ thật – giả
- Quan sát trang phục: Tu sĩ chân chính thường mặc áo tràng tươm tất, sạch sẽ, không sặc sỡ. Người giả mạo thường mặc áo tràng cũ kỹ, không đúng quy cách, hoặc phối với quần áo thường ngày không phù hợp.
- Quan sát hành vi: Tu sĩ chân chính khi khất thực (nếu có) sẽ giữ oai nghi, điềm tĩnh, không chen lấn, xô đẩy, không dùng lời lẽ dụ dỗ, đe dọa. Người giả mạo thường có hành vi thiếu chuẩn mực, nói năng lớn tiếng, chen lấn xin tiền.
- Yêu cầu xuất trình giấy tờ: Người dân có quyền yêu cầu người đi khất thực xuất trình thẻ Tăng Ni hoặc giấy giới thiệu của Ban Trị sự Giáo hội. Nếu người đó không có, rất có thể là giả mạo.
Ứng xử phù hợp
- Không cúng dường tiền mặt: Để tránh bị lợi dụng, người dân không nên cúng dường tiền mặt cho bất kỳ ai đi khất thực ở nơi công cộng. Thay vào đó, có thể cúng dường thực phẩm như cơm, cháo, trái cây… (nếu cần).
- Báo cáo với cơ quan chức năng: Khi phát hiện có đối tượng giả mạo tu sĩ đi khất thực, xin tiền, người dân nên báo cáo với Công an phường, xã hoặc Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo địa phương để được xử lý.
- Cúng dường tại chùa: Nếu muốn cúng dường Tăng Ni, người dân nên đến trực tiếp các chùa, tự viện để cúng dường. Đây là cách cúng dường an toàn và đúng pháp nhất.
Lợi Ích Của Việc Tuân Thủ Quy Định Cấm Khất Thực

Có thể bạn quan tâm: Giáo Hội Phật Giáo Tphcm: Hành Trình 30 Năm Phụng Sự Đạo Pháp Và Dân Tộc
Việc Giáo hội cấm khất thực biến tướng mang lại nhiều lợi ích thiết thực cho cả Tăng Ni, người dân và xã hội:
Đối với Tăng Ni
- Giữ gìn giới luật và oai nghi: Việc tuân thủ quy định giúp Tăng Ni giữ gìn được giới luật, oai nghi, tế hạnh, không bị vướng vào các tệ nạn xã hội.
- Nâng cao uy tín của Tăng đoàn: Khi Tăng Ni sống thanh tịnh, đúng pháp, uy tín của Tăng đoàn trong mắt quần chúng sẽ được nâng cao.
- Tập trung tu học: Không bị phân tâm bởi các hoạt động khất thực biến tướng, Tăng Ni sẽ có nhiều thời gian và tâm trí hơn để tu học, hành thiền, nghiên cứu kinh điển.
Đối với người dân
- Tránh bị lừa đảo: Việc cấm khất thực biến tướng giúp người dân tránh bị các đối tượng xấu lợi dụng, lừa đảo, chiếm đoạt tài sản.
- Tạo niềm tin vào Phật giáo: Khi hình ảnh Tăng Ni được trong sạch, người dân sẽ có niềm tin hơn vào Phật giáo, từ đó phát tâm cúng dường, tu học đúng pháp.
- Góp phần giữ gìn trật tự công cộng: Không còn cảnh chen lấn, xin tiền ở các khu vực công cộng, trật tự xã hội được đảm bảo.
Đối với xã hội
- Góp phần đảm bảo an ninh trật tự: Việc cấm khất thực biến tướng góp phần giảm thiểu các hành vi gây rối trật tự công cộng, đảm bảo an toàn cho người dân.
- Bảo vệ hình ảnh của Phật giáo: Một tôn giáo thuần thiện như Phật giáo sẽ không bị “bôi nhọ” bởi những hành vi sai trái của một số cá nhân biến chất.
- Thể hiện sự tôn trọng pháp luật: Việc Giáo hội ra quy định và phối hợp với chính quyền để thực hiện cho thấy sự tôn trọng và tuân thủ pháp luật của Phật giáo, góp phần xây dựng xã hội văn minh, tiến bộ.
Một Số Câu Hỏi Thường Gặp (FAQs)
1. Câu hỏi: Giáo hội cấm khất thực có phải là cấm luôn pháp môn tu tập này không?
Trả lời: Không phải. Giáo hội chỉ cấm khất thực biến tướng, khất thực sai quy định (như xin tiền, đi khất thực ở nơi công cộng). Còn pháp môn khất thực đúng pháp, được tổ chức trong khuôn viên các tự viện lớn, với sự quản lý của Ban Trị sự thì vẫn được phép thực hiện.
2. Câu hỏi: Nếu tôi là một vị Tỳ-kheo muốn tu tập pháp môn khất thực thì phải làm thế nào?
Trả lời: Bạn nên tu học tại một tự viện lớn, có Ban Trị sự quản lý. Khi có khóa tu hay dịp lễ lớn tổ chức khất thực trong khuôn viên, bạn có thể tham gia cùng đại chúng. Tuyệt đối không tự ý mang bát đi khất thực ở nơi công cộng.
3. Câu hỏi: Làm sao để phân biệt tu sĩ thật và tu sĩ giả khi họ đi khất thực?
Trả lời: Bạn có thể quan sát qua các điểm sau:
- Trang phục: Tu sĩ thật mặc áo tràng tươm tất, đúng quy cách. Tu sĩ giả thường mặc áo tràng cũ kỹ, không đúng.
- Hành vi: Tu sĩ thật giữ oai nghi, điềm tĩnh. Tu sĩ giả thường có hành vi thiếu chuẩn mực, nói năng lớn tiếng.
- Yêu cầu giấy tờ: Bạn có quyền yêu cầu họ xuất trình thẻ Tăng Ni. Nếu không có, rất có thể là giả mạo.
4. Câu hỏi: Nếu tôi phát hiện有人 giả mạo tu sĩ đi khất thực thì phải làm gì?
Trả lời: Bạn nên:
- Không cúng dường tiền mặt.
- Báo cáo với Công an phường, xã hoặc Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo địa phương để được xử lý.
5. Câu hỏi: Việc cấm khất thực có ảnh hưởng đến việc tu tập của Tăng Ni không?
Trả lời: Không những không ảnh hưởng, mà còn góp phần tích cực cho việc tu tập. Khi không bị phân tâm bởi các hoạt động khất thực biến tướng, Tăng Ni sẽ tập trung hơn vào việc tu học, hành thiền, nghiên cứu kinh điển, từ đó đạo nghiệp được tăng trưởng.
Kết Luận
Giáo hội Phật giáo Việt Nam cấm khất thực là một quyết định cần thiết và đúng đắn trong bối cảnh hiện nay. Quyết định này không phải là “cấm tiệt” một pháp môn tu tập tốt đẹp, mà là cấm khất thực biến tướng, cấm khất thực sai quy định – những hành vi đang làm tổn hại đến hình ảnh của Phật giáo, ảnh hưởng đến an ninh trật tự xã hội và làm tổn thất về tài sản cho người dân.
Việc tuân thủ quy định này là trách nhiệm của mỗi Tăng Ni, cũng là sự tỉnh thức của mỗi người dân. Khi tất cả cùng chung tay, cùng nhau giữ gìn đạo đức, tuân thủ pháp luật, thì hình ảnh của Phật giáo Việt Nam sẽ ngày càng được trong sáng, thanh tịnh, xứng đáng là một trong những tôn giáo lớn, có đóng góp tích cực vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Hy vọng rằng qua bài viết này, bạn đọc đã có cái nhìn rõ ràng, chính xác về vấn đề “Giáo hội Phật giáo Việt Nam cấm khất thực”, từ đó có những hành xử phù hợp, góp phần bảo vệ đạo pháp và xã hội.
Cập Nhật Lúc Tháng 12 16, 2025 by Đội Ngũ Chùa Phật Ân
